Hoàng Dược Sư võ công tuyệt trác, tính khí ngông cuồng ngạo nghễ, tuyệt đối chung thuỷ (minh hoạ)
Trong tác phẩm Anh hùng xạ điêu, người vợ yêu của Hoàng Dược Sư đã qua đời từ 15 năm trước. Chân dung về mối tình giữa Hoàng Dược Sư và người vợ tên Phùng Hành không được Kim Dung miêu tả rườm rà qua những cảnh yêu đương hoa mỹ, mà chỉ hiện lên thấp thoáng, từng đoạn ngắn, qua những lời kể của Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông, qua những giọt nước mắt muộn màng và qua chính những hành động tự hoại đầy bi thương của vị đảo chủ Đào Hoa.
Yêu chiều tột bậc và sự hy sinh tận cùng vì chữ "Tình"
Phùng Hành là một người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, thông minh tuyệt đỉnh và có trí nhớ siêu phàm. Theo Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông, Hoàng Dược Sư là một kẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn nhưng lại cưng chiều vợ mình vô điều kiện. Chu Bá Thông từng kể lại với Quách Tĩnh: "Hoàng lão tà đối với người vợ trẻ kia vô cùng yêu thương, chuyện gì cũng không muốn làm trái ý nàng". Ngay cả khi đụng chạm tới bảo vật võ lâm như Cửu âm chân kinh, chỉ cần vợ muốn xem, Hoàng Dược Sư cũng sẵn sàng dùng mọi lời lẽ để mượn cho kỳ được.
Nhưng tình yêu của họ không chỉ đến từ một phía. Sự vĩ đại và cũng là bi kịch lớn nhất của Phùng Hành chính là sự hy sinh tuyệt đối dành cho chồng. Biết Hoàng Dược Sư khao khát có được Cửu âm chân kinh, nàng đã dùng trí nhớ siêu phàm của mình để lừa Chu Bá Thông, học thuộc lòng bộ kinh thư chỉ sau hai lần đọc và chép lại cho chồng.
Thế nhưng, sau khi nửa bộ kinh thư (quyển hạ) bị hai kẻ phản đồ Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong đánh cắp, Hoàng Dược Sư vô cùng tức giận. Để an ủi chồng, Phùng Hành đã bất chấp sức khỏe của mình để làm một việc quá sức con người.
Sống tiếp chỉ vì giọt máu để lại: Hoàng Dung
Nếu đã muốn chết để tuẫn tình, vì sao Hoàng Dược Sư lại kéo dài cuộc sống cô độc suốt mười mấy năm trên đảo Đào Hoa? Lý do duy nhất níu giữ đôi chân của Đông Tà chính là Hoàng Dung – giọt máu cuối cùng của Phùng Hành.
Ông không nỡ dắt con gái nhỏ cùng đi vào chỗ chết, cũng không đành lòng bỏ mặc con bơ vơ trên cõi đời, nên tự nhủ: "Y định chờ khi con gái đã lớn, có nơi yên ấm rồi sẽ làm như thế"**. Vì vậy, ông dồn mọi tình thương cho con gái, "yêu thương con gái còn hơn tính mạng mình", chiều chuộng nàng đến mức vô pháp vô thiên.
Cũng chính vì tin rằng vong linh vợ mình đã hiển linh chọn Quách Tĩnh làm con rể (khi Quách Tĩnh đọc thuộc chân kinh), ông mới hoan hỉ gạt bỏ mọi thành kiến, bằng lòng gả con gái cưng cho chàng trai ngốc nghếch này, bởi ông nói: "Thất huynh, Phong huynh, đây là con rể mà tiên thất chọn, huynh đệ cũng không nói gì nữa".
Đỉnh điểm của bi kịch là khi Hoàng Dược Sư bị Linh Trí thượng nhân lừa rằng Hoàng Dung đã chết đuối trên biển. Lúc đó, chỗ dựa duy nhất, mối liên kết cuối cùng của ông với người vợ quá cố đã đứt đoạn. Mọi kiêu ngạo của một đại tông sư sụp đổ.
Ngôi mộ người vợ Hoàng Dược Sư trên đảo Đào Hoa, nơi diễn ra một vụ huyết án kinh hoàng với cái chết của 5 người sư phụ của Quách Tĩnh (minh hoạ)
Mộ Phùng Thị trên đảo Đào Hoa: Thánh điện của tình yêu
Trong cõi giang hồ đẫm máu và đầy rẫy những toan tính tranh quyền đoạt lợi của Anh hùng xạ điêu, đảo Đào Hoa hiện lên như một cõi tiên tách biệt với thế tục. Và ở nơi sâu thẳm, tĩnh lặng nhất của hòn đảo ấy, tồn tại một công trình vĩ đại không phải để phô trương thanh thế, mà là để giam giữ trái tim của một bậc đại tông sư. Đó là hầm mộ của Phùng thị – người vợ bạc mệnh mà "Đông Tà" Hoàng Dược Sư dùng cả phần đời còn lại để tưởng nhớ và tôn thờ.
Hoa lệ, u sầu và tách biệt
Không giống như những nấm mồ lạnh lẽo, hoang tàn chốn nhân gian, nơi an nghỉ của Phùng thị được Hoàng Dược Sư chăm chút bằng tất cả sinh lực và sự uyên bác của mình. Bên ngoài, đó là một ngôi mộ đá tĩnh lặng, trên bia khắc mười một chữ lớn vô cùng trang trọng: "Mộ của nữ chủ đảo Đào Hoa Phùng Thị Mai Hương.". Sự cưng chiều của Đông Tà thể hiện ngay ở cảnh sắc quanh mộ, khi mà "trước mộ bốn mùa đều có hoa tươi nở rộ, gốc nào cũng là Hoàng Dược Sư lựa chọn thật kỹ trong những cây cỏ nổi tiếng thiên hạ, như tan ra trong ánh trăng, cùng tự tỏa hương khoe sắc.".
Bước qua cánh cửa đá được thiết kế bằng cơ quan bí mật (đẩy qua trái ba lần, qua phải ba lần rồi đẩy mạnh tới trước), đi theo đường địa đạo có bậc đá là tiến vào hầm mộ. Khác hẳn với bóng tối u uất thường thấy của cõi âm, không gian bên trong hiện lên rực rỡ dưới ánh đèn lưu ly soi tỏ bức chân dung Phùng thị do chính tay Hoàng Dược Sư vẽ. Quan tài của nàng được đặt trang trọng sau một tấm rèm lông cừu.
Đặc biệt nhất, hầm mộ này là một kho báu khổng lồ. Kim Dung miêu tả: "Trên bàn trên vách trong hầm mộ đều là cổ vật trân ngoạn, danh họa danh bút, vật nào cũng là tinh phẩm giá trị liên thành.". Hoàng Dược Sư đã tung hoành giang hồ, bất chấp hoàng cung nội viện hay nhà quan lại phú thương, cứ có kỳ trân dị bảo là y cướp đoạt hoặc đánh cắp mang về, tất cả chỉ để "đặt trong hầm mộ của vong thê", cốt để "bầu bạn với vong thê". Những minh châu, bảo ngọc, phỉ thúy, mã não lóng lánh sáng rực cả hầm mộ, tạo nên một không gian lộng lẫy tột cùng.
Hoàng Dược Sư trò truyện với hư không
Việc Hoàng Dược Sư chất đầy báu vật trong mộ vợ vạch trần một nghịch lý vô cùng chua xót trong tâm lý của nhân vật này. Y là kẻ thanh cao, ngạo nghễ, xem thường vinh hoa phú quý và lễ giáo thế tục, nhưng lại gom góp những thứ tài bảo vương giả nhất nhân gian đem xuống mồ.
Bài liên quan:
Bạch Y
(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) - Trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung người ta thường nhắc đến một "Đông Tà" Hoàng Dược Sư võ công cái thế, hành sự kỳ quái, nửa chính nửa tà, căm ghét những lễ giáo nhân nghĩa sáo rỗng của thế tục. Nhưng chưa đủ, ẩn sau lớp vỏ bọc ngạo mạn, lạnh lùng và tàn nhẫn ấy lại là một trái tim si tình đến cực đoan, một người chồng trọn đời mang theo vết thương lòng rỉ máu vì người vợ yêu dấu. Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết độc giả nữ đều yêu mến Lão Đông Tà.
Trong tác phẩm Anh hùng xạ điêu, người vợ yêu của Hoàng Dược Sư đã qua đời từ 15 năm trước. Chân dung về mối tình giữa Hoàng Dược Sư và người vợ tên Phùng Hành không được Kim Dung miêu tả rườm rà qua những cảnh yêu đương hoa mỹ, mà chỉ hiện lên thấp thoáng, từng đoạn ngắn, qua những lời kể của Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông, qua những giọt nước mắt muộn màng và qua chính những hành động tự hoại đầy bi thương của vị đảo chủ Đào Hoa.
Yêu chiều tột bậc và sự hy sinh tận cùng vì chữ "Tình"
Phùng Hành là một người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, thông minh tuyệt đỉnh và có trí nhớ siêu phàm. Theo Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông, Hoàng Dược Sư là một kẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn nhưng lại cưng chiều vợ mình vô điều kiện. Chu Bá Thông từng kể lại với Quách Tĩnh: "Hoàng lão tà đối với người vợ trẻ kia vô cùng yêu thương, chuyện gì cũng không muốn làm trái ý nàng". Ngay cả khi đụng chạm tới bảo vật võ lâm như Cửu âm chân kinh, chỉ cần vợ muốn xem, Hoàng Dược Sư cũng sẵn sàng dùng mọi lời lẽ để mượn cho kỳ được.
Nhưng tình yêu của họ không chỉ đến từ một phía. Sự vĩ đại và cũng là bi kịch lớn nhất của Phùng Hành chính là sự hy sinh tuyệt đối dành cho chồng. Biết Hoàng Dược Sư khao khát có được Cửu âm chân kinh, nàng đã dùng trí nhớ siêu phàm của mình để lừa Chu Bá Thông, học thuộc lòng bộ kinh thư chỉ sau hai lần đọc và chép lại cho chồng.
Thế nhưng, sau khi nửa bộ kinh thư (quyển hạ) bị hai kẻ phản đồ Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong đánh cắp, Hoàng Dược Sư vô cùng tức giận. Để an ủi chồng, Phùng Hành đã bất chấp sức khỏe của mình để làm một việc quá sức con người.
Chu Bá Thông kể lại thảm kịch này: "Lúc ấy nàng đã có thai tám tháng, vất vả nhớ lại mấy ngày mấy đêm, viết ra được bảy tám ngàn chữ nhưng trước sau đều không liền lạc, tâm lực hao kiệt, chợt bị lưu sản sinh được một đứa con gái, từ đó như một ngọn đèn khô dầu.". Phùng Hành đã qua đời ngay lúc sinh nở, để lại Hoàng Dược Sư gặm nhấm nỗi ân hận tột cùng. Nàng dùng sinh mạng của mình để đổi lấy những dòng võ học dở dang, minh chứng cho một tình yêu thấu xương thấu tủy, hết lòng vì người mình yêu.
Đau đớn, suy sụp và sự trói buộc của kiếp nhân sinh
Cái chết của Phùng Hành là một đòn chí mạng đập nát tâm hồn Hoàng Dược Sư. Một bậc đại tông sư mưu trí hơn đời rốt cuộc cũng không cứu được tính mạng của vợ. Ông trở nên tâm trí thất thường, giận lây qua người ngoài, đánh gãy chân tất cả đệ tử vô can rồi đuổi khỏi đảo.
Hoàng Dược Sư xây dựng một hầm mộ lộng lẫy dưới lòng đất, đem tất cả những kỳ trân dị bảo, danh họa pháp thiếp mà mình dày công sưu tầm cả đời đặt vào đó để bầu bạn với vong thê. Nỗi nhớ thương của ông khắc khoải đến mức hoang tưởng.
Đau đớn, suy sụp và sự trói buộc của kiếp nhân sinh
Cái chết của Phùng Hành là một đòn chí mạng đập nát tâm hồn Hoàng Dược Sư. Một bậc đại tông sư mưu trí hơn đời rốt cuộc cũng không cứu được tính mạng của vợ. Ông trở nên tâm trí thất thường, giận lây qua người ngoài, đánh gãy chân tất cả đệ tử vô can rồi đuổi khỏi đảo.
Hoàng Dược Sư xây dựng một hầm mộ lộng lẫy dưới lòng đất, đem tất cả những kỳ trân dị bảo, danh họa pháp thiếp mà mình dày công sưu tầm cả đời đặt vào đó để bầu bạn với vong thê. Nỗi nhớ thương của ông khắc khoải đến mức hoang tưởng.
Khi Quách Tĩnh vô tình đọc trôi chảy Cửu âm chân kinh, Hoàng Dược Sư đã khóc, ngửa mặt lên trời lẩm bẩm những lời xót xa: "A Hành, A Hành, nàng nặng tình với ta như thế, mượn miệng gã thiếu niên này truyền thụ lại chân kinh cho ta, sao không cho ta gặp mặt một lần? Đêm nào ta cũng thổi tiêu cho nàng nghe, nàng có nghe không?". Chỉ một câu nói ấy thôi đã lột tả tận cùng nỗi cô độc của một người chồng, mười lăm năm ròng rã, đêm nào cũng mang ngọc tiêu ra thổi trước mộ vợ để vơi đi nỗi nhớ thương.
Hoàng Dược Sư yêu vợ đến mức quyết ý lấy cái chết để đền đáp, muốn tự sát để đi theo nàng. Ông bắt thợ giỏi đóng một chiếc "hoa thuyền" cực kỳ hoa lệ, nhưng phần ván ở đáy thuyền lại hoàn toàn không dùng đinh sắt mà chỉ dùng dây mây tươi buộc lại. Kế hoạch của ông vô cùng lãng mạn và bi tráng: "Y vốn định đem di thể của vợ lên thuyền, cưỡi thuyền ra biển, đến lúc sóng đánh vỡ thuyền sẽ rút ngọc tiêu thổi khúc Bích hải triều sinh khúc cùng vợ chôn thân dưới vạn trượng sóng lớn".
Hoàng Dược Sư yêu vợ đến mức quyết ý lấy cái chết để đền đáp, muốn tự sát để đi theo nàng. Ông bắt thợ giỏi đóng một chiếc "hoa thuyền" cực kỳ hoa lệ, nhưng phần ván ở đáy thuyền lại hoàn toàn không dùng đinh sắt mà chỉ dùng dây mây tươi buộc lại. Kế hoạch của ông vô cùng lãng mạn và bi tráng: "Y vốn định đem di thể của vợ lên thuyền, cưỡi thuyền ra biển, đến lúc sóng đánh vỡ thuyền sẽ rút ngọc tiêu thổi khúc Bích hải triều sinh khúc cùng vợ chôn thân dưới vạn trượng sóng lớn".
Cô bé Hoàng Dung mất mẹ ngay từ lúc vừa sinh ra (minh hoạ)
Sống tiếp chỉ vì giọt máu để lại: Hoàng Dung
Nếu đã muốn chết để tuẫn tình, vì sao Hoàng Dược Sư lại kéo dài cuộc sống cô độc suốt mười mấy năm trên đảo Đào Hoa? Lý do duy nhất níu giữ đôi chân của Đông Tà chính là Hoàng Dung – giọt máu cuối cùng của Phùng Hành.
Ông không nỡ dắt con gái nhỏ cùng đi vào chỗ chết, cũng không đành lòng bỏ mặc con bơ vơ trên cõi đời, nên tự nhủ: "Y định chờ khi con gái đã lớn, có nơi yên ấm rồi sẽ làm như thế"**. Vì vậy, ông dồn mọi tình thương cho con gái, "yêu thương con gái còn hơn tính mạng mình", chiều chuộng nàng đến mức vô pháp vô thiên.
Cũng chính vì tin rằng vong linh vợ mình đã hiển linh chọn Quách Tĩnh làm con rể (khi Quách Tĩnh đọc thuộc chân kinh), ông mới hoan hỉ gạt bỏ mọi thành kiến, bằng lòng gả con gái cưng cho chàng trai ngốc nghếch này, bởi ông nói: "Thất huynh, Phong huynh, đây là con rể mà tiên thất chọn, huynh đệ cũng không nói gì nữa".
Đỉnh điểm của bi kịch là khi Hoàng Dược Sư bị Linh Trí thượng nhân lừa rằng Hoàng Dung đã chết đuối trên biển. Lúc đó, chỗ dựa duy nhất, mối liên kết cuối cùng của ông với người vợ quá cố đã đứt đoạn. Mọi kiêu ngạo của một đại tông sư sụp đổ.
Kim Dung miêu tả: "Hoàng Dược Sư nghe thế càng tin là thật, trong chớp mắt muôn ý nghĩ đều trở thành tro lạnh". Ông khóc tới mức trời sầu đất thảm, chửi trời trách đất, bẻ gãy chiếc ngọc tiêu làm đôi ném đi, và hát bài Ai từ của Tào Tử Kiến với câu: "Buồn người đi không thể lưu, Tình mịt mờ không tự rõ. Trời tuy cao mà không thang, ôm hận này cùng ai tỏ?". Nỗi đau mất vợ chưa bao giờ nguôi ngoai, nay nỗi đau mất con lại bồi thêm, khiến một kẻ cường hoành như Đông Tà cũng trở nên tột cùng đáng thương.
Hoàng Dược Sư - kẻ si tình vĩ đại
Hoàng Dược Sư - kẻ si tình vĩ đại
Chuyện tình của Hoàng Dược Sư và Phùng Hành là một nét vẽ tuyệt đẹp, bi thương và đầy ám ảnh trong Anh hùng xạ điêu. Nó chứng minh cho chân lý: Những kẻ ngạo nghễ, lạnh lùng và khinh mạn thế gian nhất, thường lại là những kẻ si tình nhất. Qua đó, ta thấy Hoàng Dược Sư không chỉ là một cao thủ lãnh khốc, mà là một người chồng tuyệt đối thủy chung, một người cha dành trọn sinh mạng cho con gái, vĩnh viễn sống trong ngục tù của tình yêu và sự hoài niệm.
.....
Mộ Phùng Thị trên đảo Đào Hoa: Thánh điện của tình yêu
Trong cõi giang hồ đẫm máu và đầy rẫy những toan tính tranh quyền đoạt lợi của Anh hùng xạ điêu, đảo Đào Hoa hiện lên như một cõi tiên tách biệt với thế tục. Và ở nơi sâu thẳm, tĩnh lặng nhất của hòn đảo ấy, tồn tại một công trình vĩ đại không phải để phô trương thanh thế, mà là để giam giữ trái tim của một bậc đại tông sư. Đó là hầm mộ của Phùng thị – người vợ bạc mệnh mà "Đông Tà" Hoàng Dược Sư dùng cả phần đời còn lại để tưởng nhớ và tôn thờ.
Hoa lệ, u sầu và tách biệt
Không giống như những nấm mồ lạnh lẽo, hoang tàn chốn nhân gian, nơi an nghỉ của Phùng thị được Hoàng Dược Sư chăm chút bằng tất cả sinh lực và sự uyên bác của mình. Bên ngoài, đó là một ngôi mộ đá tĩnh lặng, trên bia khắc mười một chữ lớn vô cùng trang trọng: "Mộ của nữ chủ đảo Đào Hoa Phùng Thị Mai Hương.". Sự cưng chiều của Đông Tà thể hiện ngay ở cảnh sắc quanh mộ, khi mà "trước mộ bốn mùa đều có hoa tươi nở rộ, gốc nào cũng là Hoàng Dược Sư lựa chọn thật kỹ trong những cây cỏ nổi tiếng thiên hạ, như tan ra trong ánh trăng, cùng tự tỏa hương khoe sắc.".
Bước qua cánh cửa đá được thiết kế bằng cơ quan bí mật (đẩy qua trái ba lần, qua phải ba lần rồi đẩy mạnh tới trước), đi theo đường địa đạo có bậc đá là tiến vào hầm mộ. Khác hẳn với bóng tối u uất thường thấy của cõi âm, không gian bên trong hiện lên rực rỡ dưới ánh đèn lưu ly soi tỏ bức chân dung Phùng thị do chính tay Hoàng Dược Sư vẽ. Quan tài của nàng được đặt trang trọng sau một tấm rèm lông cừu.
Đặc biệt nhất, hầm mộ này là một kho báu khổng lồ. Kim Dung miêu tả: "Trên bàn trên vách trong hầm mộ đều là cổ vật trân ngoạn, danh họa danh bút, vật nào cũng là tinh phẩm giá trị liên thành.". Hoàng Dược Sư đã tung hoành giang hồ, bất chấp hoàng cung nội viện hay nhà quan lại phú thương, cứ có kỳ trân dị bảo là y cướp đoạt hoặc đánh cắp mang về, tất cả chỉ để "đặt trong hầm mộ của vong thê", cốt để "bầu bạn với vong thê". Những minh châu, bảo ngọc, phỉ thúy, mã não lóng lánh sáng rực cả hầm mộ, tạo nên một không gian lộng lẫy tột cùng.
Hoàng Dược Sư trò truyện với hư không
Việc Hoàng Dược Sư chất đầy báu vật trong mộ vợ vạch trần một nghịch lý vô cùng chua xót trong tâm lý của nhân vật này. Y là kẻ thanh cao, ngạo nghễ, xem thường vinh hoa phú quý và lễ giáo thế tục, nhưng lại gom góp những thứ tài bảo vương giả nhất nhân gian đem xuống mồ.
* Sự bất lực của một bậc kỳ tài:
Báu vật chất cao như núi, nhưng rốt cuộc người nằm trong quan tài lại chẳng thể ngắm nhìn. Hoàng Dung khi ngồi trong hầm mộ đã cay đắng nhận ra một chân lý: "Những thứ kỳ trân dị bảo này tuy vô tri vô giác nhưng lại mấy ngàn năm không mục nát... Không biết có phải vật ở trên đời càng có linh tính thì càng không lâu bền không? Chỉ vì mẹ mình thông minh tuyệt đỉnh cho nên chỉ sống được có hai mươi tuổi đã chết chăng?". Sự đối lập giữa những món đồ vật ngàn năm không mục và sinh mệnh hai mươi năm ngắn ngủi của Phùng thị chính là nỗi đau lớn nhất mà Hoàng Dược Sư không bao giờ chấp nhận được.
* Trò chuyện với hư không:
Hoàng Dược Sư không coi vợ mình đã chết. Y vẫn xem hầm mộ là chốn khuê phòng để lui tới hàn huyên. Trong bóng tối, y thì thầm với hư không: "Đêm nào ta cũng thổi tiêu cho nàng nghe, nàng có nghe không?". Y còn mang theo một tâm nguyện đầy ám ảnh: "Ta trước nay có điều tâm nguyện với nàng, muốn tìm được bộ Cửu âm chân kinh đốt đi để tế nàng, để nàng trên trời có thiêng biết rõ bộ kinh văn mà năm xưa nàng vất vả nhớ lại không được rốt lại ra sao.".
Hoàng Dược Sư yêu vợ đến mức hoang tưởng, cự tuyệt chấp nhận sự chia lìa âm dương. Nỗi đau ấy sâu sắc đến mức y đã tự đóng một chiếc "hoa thuyền" lộng lẫy nhưng không dùng đinh sắt mà chỉ buộc bằng dây mây, đợi ngày Hoàng Dung khôn lớn sẽ chở di thể vợ ra biển, thổi khúc Bích hải triều sinh rồi cùng chìm xuống đáy đại dương tuẫn tiết.
Biểu tượng tối cao của tình yêu tuyệt đích
Trong nhãn quan của người đời, Hoàng Dược Sư tà ác, tàn nhẫn, giết người không gớm tay. Nhưng trước linh vị của Phùng thị, y chỉ là một kẻ si tình đáng thương, vĩnh viễn bị giam cầm trong ngục tù của sự hoài niệm.
Hầm mộ trên đảo Đào Hoa không mang ý nghĩa của sự chết chóc, mà là biểu tượng của tình yêu bất diệt và lòng chung thủy tuyệt đối. Nó cho thấy một con người dù có võ công thông thiên, trí tuệ đạt mức "cầm kỳ thư họa, y bốc tinh tướng không gì không giỏi", rốt cuộc vẫn chịu khuất phục trước sức mạnh của tình yêu và quy luật sinh tử. Những món cổ vật giá trị liên thành trong mộ không phải là sự khoe khoang vật chất, mà là sự đền bù tuyệt vọng của một người chồng cho người vợ đã vì mình mà kiệt sức đến chết.
Hoàng Dược Sư yêu vợ đến mức hoang tưởng, cự tuyệt chấp nhận sự chia lìa âm dương. Nỗi đau ấy sâu sắc đến mức y đã tự đóng một chiếc "hoa thuyền" lộng lẫy nhưng không dùng đinh sắt mà chỉ buộc bằng dây mây, đợi ngày Hoàng Dung khôn lớn sẽ chở di thể vợ ra biển, thổi khúc Bích hải triều sinh rồi cùng chìm xuống đáy đại dương tuẫn tiết.
Biểu tượng tối cao của tình yêu tuyệt đích
Trong nhãn quan của người đời, Hoàng Dược Sư tà ác, tàn nhẫn, giết người không gớm tay. Nhưng trước linh vị của Phùng thị, y chỉ là một kẻ si tình đáng thương, vĩnh viễn bị giam cầm trong ngục tù của sự hoài niệm.
Hầm mộ trên đảo Đào Hoa không mang ý nghĩa của sự chết chóc, mà là biểu tượng của tình yêu bất diệt và lòng chung thủy tuyệt đối. Nó cho thấy một con người dù có võ công thông thiên, trí tuệ đạt mức "cầm kỳ thư họa, y bốc tinh tướng không gì không giỏi", rốt cuộc vẫn chịu khuất phục trước sức mạnh của tình yêu và quy luật sinh tử. Những món cổ vật giá trị liên thành trong mộ không phải là sự khoe khoang vật chất, mà là sự đền bù tuyệt vọng của một người chồng cho người vợ đã vì mình mà kiệt sức đến chết.
Kết luận
Nhà văn Kim Dung đã mượn hình ảnh hầm mộ báu vật dưới rặng hoa đào để khắc họa nên một trong những bức chân dung si tình vĩ đại nhất của văn học võ hiệp. Ngôi mộ của Phùng thị tĩnh lặng, thơm ngát hương hoa nhưng lại chất chứa một nỗi sầu hận thấu tận trời xanh của Hoàng Dược Sư. Đọc những dòng miêu tả về nơi này, ta không khỏi chép miệng xót xa: Hóa ra, đằng sau chiếc mặt nạ lạnh lùng và tiếng ngọc tiêu réo rắt ma quái của "Đông Tà", chỉ là tiếng khóc âm thầm của một trái tim mang đầy vết xước, vĩnh viễn đập vì một bóng hình đã khuất.
.....
Nhà văn Kim Dung đã mượn hình ảnh hầm mộ báu vật dưới rặng hoa đào để khắc họa nên một trong những bức chân dung si tình vĩ đại nhất của văn học võ hiệp. Ngôi mộ của Phùng thị tĩnh lặng, thơm ngát hương hoa nhưng lại chất chứa một nỗi sầu hận thấu tận trời xanh của Hoàng Dược Sư. Đọc những dòng miêu tả về nơi này, ta không khỏi chép miệng xót xa: Hóa ra, đằng sau chiếc mặt nạ lạnh lùng và tiếng ngọc tiêu réo rắt ma quái của "Đông Tà", chỉ là tiếng khóc âm thầm của một trái tim mang đầy vết xước, vĩnh viễn đập vì một bóng hình đã khuất.
.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét