Danh hiệu Đệ nhất cao thủ võ lâm của Chu Chỉ Nhược chỉ đẩy nàng đến chỗ nguy hiể, cô độc mà thôi (minh hoạ)
Hư danh của kẻ đi đường tắt
* Sự thật về võ công của Chu Chỉ Nhược:
Bi kịch của một "Bạch liên hoa" bị ép buộc hắc hóa
Chu Chỉ Nhược đáng trách, nhưng thực sự cũng rất đáng thương. Chiến thắng trên đỉnh Thiếu Thất là đỉnh cao danh vọng của nàng, nhưng cũng là đáy sâu của bi kịch tâm hồn.
Chu Chỉ Nhược vốn là một cô bé hiền lành, tốt bụng, từng chăm sóc Trương Vô Kỵ trong một lần gặp gỡ trên sông Hán Thuỷ
....
Phần thưởng "Đệ nhất cao thủ võ lâm" là một ... giấy báo tử!
Sau khi dùng những chiêu thức quỉ mị của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo để đánh bại Ân Lê Đình, Du Liên Châu và dùng mưu kế ép Trương Vô Kỵ phải thu lại nội kình tự đả thương chính mình, Chu Chỉ Nhược đã chính thức đăng quang ngôi vị "Đệ nhất cao thủ võ lâm". Thật độc đáo, dưới ngòi bút trào phúng và đầy thâm thúy của Kim Dung, chiếc vương miện này lại đi kèm với một phần thưởng mang tính chất "treo đầu dê bán thịt chó" tàn nhẫn nhất nhì trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung!
Phần thưởng danh nghĩa: Vinh quang tột đỉnh
Theo như giao hẹn ban đầu của Đại hội Đồ Sư, người chiến thắng cuối cùng sẽ có toàn quyền định đoạt sinh mạng của Kim Mao Sư Vương và sở hữu thần khí Đồ Long Đao. Khi không còn ai dám bước ra khiêu chiến với Chu Chỉ Nhược, vị lão tăng của Đạt Ma Đường chùa Thiếu Lâm đã dõng dạc tuyên bố phần thưởng:
"Nếu không còn ai hạ trường tỉ thí, chúng ta cứ theo đúng như đã bàn định, Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn giao cho chưởng môn phái Nga Mi Tống phu nhân xử trí. Đồ Long đao nay ở trong tay ai thì cũng xin người đó giao lại cho Tống phu nhân giữ. Đó là quyết định chung của mọi người, không ai được dị nghị."
Đến đây, tưởng chừng như Chu Chỉ Nhược đã đạt được mọi ước nguyện của ân sư Diệt Tuyệt sư thái: Quét sạch quần hùng, dương oai phái Nga Mi, danh chính ngôn thuận nắm giữ Đồ Long đao. Nhưng sự thật lại phũ phàng hơn thế rất nhiều.
Bạch Y
Đại hội Đồ Sư trên đỉnh Thiếu Thất (chùa Thiếu Lâm) là một trong những sự kiện hoành tráng và bi kịch trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký của Kim Dung. Tại đây, Chu Chỉ Nhược - vốn từ một cô gái chài lưới hiền thục trên sông Hán Thủy - đã lột xác hoàn toàn thành một chưởng môn phái Nga Mi lạnh lùng, tàn nhẫn, và chính thức bước lên ngôi vị "Đệ nhất cao thủ võ lâm thiên hạ". Thế nhưng, đằng sau hào quang chói lọi ấy lại là đầy rẫy sự dối trá, ngộ nhận và những giằng xé nội tâm khốc liệt. Bị kịch hơn, danh hiệu ấy có thể đẩy Chu Chỉ Nhược đến chỗ chết.
Quỉ ảnh kinh hồn và nhát chưởng đoạt ngôi
Trong phần cuối Ỷ thiên đồ long kế, để truy tìm tung tích của hai bảo vật danh trấn giang hồ là Đồ long đao và Ỷ thiên kiếm, phái Thiếu Lâm đã bắt được Tạ Tốn, đem giam dưới hắc lao trên một ngọn núi phía sau chùa. Sau đó gửi thư mời tất cả các cao thủ, môn phái trên giang hồ cùng tham dự Đại hội Đồ Sư Tạ Tốn. Tức là hỏi tội, trả thù người đã gây ra biết bao tội ác trên giang hồ mấy chục năm trước.
Trong phần cuối Ỷ thiên đồ long kế, để truy tìm tung tích của hai bảo vật danh trấn giang hồ là Đồ long đao và Ỷ thiên kiếm, phái Thiếu Lâm đã bắt được Tạ Tốn, đem giam dưới hắc lao trên một ngọn núi phía sau chùa. Sau đó gửi thư mời tất cả các cao thủ, môn phái trên giang hồ cùng tham dự Đại hội Đồ Sư Tạ Tốn. Tức là hỏi tội, trả thù người đã gây ra biết bao tội ác trên giang hồ mấy chục năm trước.
Sự xuất hiện của Chu Chỉ Nhược, với tư cách là Chưởng môn tại đại hội đã mang theo một luồng sát khí rợn người. Nàng không dùng kiếm pháp quang minh chính đại của phái Nga Mi mà sử dụng một môn võ công quái dị, kết hợp giữa nhuyễn tiên (roi mềm) và đoản đao.
* Đánh bại Võ Đương nhị hiệp:
Khi giao đấu với Ân Lê Đình và Du Liên Châu, thân pháp của Chu Chỉ Nhược biến ảo đến mức ma quái. Trương Vô Kỵ đứng xem cũng phải ớn lạnh: "Tiên pháp thân pháp của Chu Chỉ Nhược chẳng khác gì gió thổi phất phơ cành liễu, nước trôi dập dềnh cánh bèo, không phải khí tượng con người, trong nhất thời tưởng mình đang trong giấc mơ, lòng thấy lạnh lẽo: 'Chẳng lẽ nàng có yêu pháp hay sao? Hay là có quỉ nhập vào người?'".
Nàng ép Ân Lê Đình đến bước đường cùng, và khiến một cao thủ nội công thâm hậu như Du Liên Châu phải dùng đến chiêu thức "đồng qui ư tận" (cùng chết) mới mong phá giải được.
* Màn kịch với Trương Vô Kỵ:
* Màn kịch với Trương Vô Kỵ:
Khi Trương Vô Kỵ xông vào can thiệp, biến cố thực sự mang tính quyết định mới xảy ra. Trong lúc giao đấu, hai người chạm chưởng vào nhau. Trương Vô Kỵ phát hiện tay nàng không còn chút kình lực nào, sợ đánh chết nàng nên vội vã thu hồi mười thành công lực Cửu Dương Thần Công của mình lại.
Ngờ đâu, đó chỉ là một cái bẫy. Trích nguyên văn khoảnh khắc định mệnh: "Chàng vừa thu kình về, bỗng thấy chưởng lực đối phương chẳng khác nào hồng thủy tràn ra khỏi bờ, thế mãnh liệt không cách gì đương cự nổi. Trương Vô Kỵ không còn tự chủ nổi ngã vật về sau, mắt tối sầm, hộc ra một ngụm máu tươi.".
Chu Chỉ Nhược tiếp tục tung trảo định đoạt mạng Trương Vô Kỵ, nhưng ngay khoảnh khắc đó, chút nhân tính và nhu tình sót lại đã ngăn nàng lại: "Chu Chỉ Nhược vừa toan phóng tiếp năm ngón tay phải, trong một chớp mắt, bỗng nhìn thấy trên ngực chàng một vết sẹo dài, chính là vết sẹo mình dùng kiếm Ỷ Thiên đâm chàng trên Quang Minh Đính. Năm ngón tay nàng chỉ còn cách ngực Trương Vô Kỵ chưa đầy nửa thước, nhu tình trong lòng chợt dấy lên, mắt nhòa lệ, không sao chộp xuống được nữa.".
Trương Vô Kỵ trọng thương, ngã gục. Vì chàng không muốn giải thích lý do mình thu kình lực, quần hùng mặc nhiên công nhận Chu Chỉ Nhược đã dùng bản lãnh đánh bại giáo chủ Minh Giáo.
Ngờ đâu, đó chỉ là một cái bẫy. Trích nguyên văn khoảnh khắc định mệnh: "Chàng vừa thu kình về, bỗng thấy chưởng lực đối phương chẳng khác nào hồng thủy tràn ra khỏi bờ, thế mãnh liệt không cách gì đương cự nổi. Trương Vô Kỵ không còn tự chủ nổi ngã vật về sau, mắt tối sầm, hộc ra một ngụm máu tươi.".
Chu Chỉ Nhược tiếp tục tung trảo định đoạt mạng Trương Vô Kỵ, nhưng ngay khoảnh khắc đó, chút nhân tính và nhu tình sót lại đã ngăn nàng lại: "Chu Chỉ Nhược vừa toan phóng tiếp năm ngón tay phải, trong một chớp mắt, bỗng nhìn thấy trên ngực chàng một vết sẹo dài, chính là vết sẹo mình dùng kiếm Ỷ Thiên đâm chàng trên Quang Minh Đính. Năm ngón tay nàng chỉ còn cách ngực Trương Vô Kỵ chưa đầy nửa thước, nhu tình trong lòng chợt dấy lên, mắt nhòa lệ, không sao chộp xuống được nữa.".
Trương Vô Kỵ trọng thương, ngã gục. Vì chàng không muốn giải thích lý do mình thu kình lực, quần hùng mặc nhiên công nhận Chu Chỉ Nhược đã dùng bản lãnh đánh bại giáo chủ Minh Giáo.
Vị lão tăng của Đạt Ma Đường dõng dạc tuyên bố: "Tống phu nhân chưởng môn phái Nga Mi kỹ quán quần hùng, võ công đứng đầu thiên hạ. Có vị anh hùng nào không phục chăng?". Ba lần cất tiếng hỏi, cả quần hùng lặng ngắt, Chu Chỉ Nhược chính thức nắm giữ ngôi vị đệ nhất thiên hạ.
Hư danh của kẻ đi đường tắt
* Sự thật về võ công của Chu Chỉ Nhược:
Danh hiệu "Đệ nhất thiên hạ" của Chu Chỉ Nhược thực chất là một sự ngộ nhận khổng lồ của toàn bộ võ lâm. Nàng chiến thắng không phải vì võ công trác tuyệt, mà nhờ vào sự bất ngờ, quái dịvà lợi dụng tình cảm của đối phương.
Về sau, khi nhìn thấy đao Đồ Long và kiếm Ỷ Thiên bị gãy, Trương Vô Kỵ mới vỡ lẽ ra sự thật về võ công của nàng: "Nàng muốn luyện gấp cho mau xong nên không chịu theo đuổi nội công căn cơ mà chỉ toàn là những môn võ công âm độc tốc thành nên không thể nào đạt được mức thượng thừa tuyệt đỉnh.
Về sau, khi nhìn thấy đao Đồ Long và kiếm Ỷ Thiên bị gãy, Trương Vô Kỵ mới vỡ lẽ ra sự thật về võ công của nàng: "Nàng muốn luyện gấp cho mau xong nên không chịu theo đuổi nội công căn cơ mà chỉ toàn là những môn võ công âm độc tốc thành nên không thể nào đạt được mức thượng thừa tuyệt đỉnh.
Tuy nàng đánh bại được Du nhị bá và Ân lục thúc thật nhưng cũng chỉ nhờ vào võ công chiêu số quái dị mà ra nên xuất kỳ bất ý thắng thế. Võ công chân chính của Chỉ Nhược so ra với Du Ân hai vị thật còn kém xa, sau này nếu có giao đấu thể nào cũng chết dưới tay Võ Đương nhị hiệp.".
Đó chính là Cửu Âm Bạch Cốt Trảo học từ trong Ỷ Thiên Kiếm - một môn võ mà Hoàng Dung ghi chép lại làm đường tắt (tốc thành) cho hậu nhân báo quốc, chứ không phải võ học chân chính vô địch. Chu Chỉ Nhược vì áp lực di mệnh của sư phụ mà vội vã đi đường tắt, tự biến mình thành tà ma.
* Đòn tâm lý chiến tàn nhẫn:
Đó chính là Cửu Âm Bạch Cốt Trảo học từ trong Ỷ Thiên Kiếm - một môn võ mà Hoàng Dung ghi chép lại làm đường tắt (tốc thành) cho hậu nhân báo quốc, chứ không phải võ học chân chính vô địch. Chu Chỉ Nhược vì áp lực di mệnh của sư phụ mà vội vã đi đường tắt, tự biến mình thành tà ma.
* Đòn tâm lý chiến tàn nhẫn:
Chu Chỉ Nhược đã vận dụng đòn tâm lý cực kỳ xuất sắc. Việc nàng tự xưng là "Tống phu nhân" (vợ của Tống Thanh Thư) trước mặt quần hùng là một nhát dao đâm thẳng vào tim Trương Vô Kỵ. Nàng thừa nhận với đệ tử phái Nga Mi: "Ta tự xưng Tống phu nhân, chẳng qua chỉ là cái kế quyền nghi nhất thời, cốt để chọc tức tiểu tử Trương Vô Kỵ, khiến cho y tâm thần bất định, khi tỉ võ mới thừa cơ mà thắng được y.". Nàng hiểu quá rõ Trương Vô Kỵ mang mặc cảm tội lỗi với mình, hiểu rõ sự nhân hậu đến mức nhu nhược của chàng, nên đã dùng chính sự nhân hậu đó làm vũ khí đả thương chàng.
Bi kịch của một "Bạch liên hoa" bị ép buộc hắc hóa
Chu Chỉ Nhược đáng trách, nhưng thực sự cũng rất đáng thương. Chiến thắng trên đỉnh Thiếu Thất là đỉnh cao danh vọng của nàng, nhưng cũng là đáy sâu của bi kịch tâm hồn.
* Trở thành bản sao của kẻ nàng sợ hãi:
Để làm rạng rỡ phái Nga Mi theo đúng lời thề độc địa với Diệt Tuyệt sư thái, nàng đã gạt bỏ bản tính lương thiện. Nàng dùng Tống Thanh Thư làm tấm mộc, tàn nhẫn sát hại vô số người, dùng tuyệt kỹ âm độc huyễn hoặc quần hùng. Nàng giành ngôi đệ nhất nhưng lại mất đi sự tôn trọng thực sự từ những cao thủ như Du Liên Châu hay Ân Thiên Chính.
* Vết sẹo của tình yêu:
Khoảnh khắc nàng dừng tay không vồ vỡ sọ Trương Vô Kỵ khi nhìn thấy vết sẹo cũ trên ngực chàng là chi tiết đắt giá nhất. Nó bóc trần sự thật rằng: Dù nàng có cố khoác lên mình chiếc áo choàng của một "Tống phu nhân" tàn nhẫn, lạnh lùng, thì thẳm sâu bên trong, nàng vẫn là cô gái si tình trên bến Hán Thủy. Mọi sự điên cuồng, oán hận, tàn sát của nàng thực chất chỉ là tiếng gào thét uất ức của một người con gái bị người yêu ruồng bỏ ngay trong ngày cưới.
Không có con đường tắt cho sự vĩ đại
Không có con đường tắt cho sự vĩ đại
Sự kiện Chu Chỉ Nhược xưng bá võ lâm trên chùa Thiếu Lâm là một ảo ảnh rực rỡ nhưng mong manh. Kim Dung đã mượn sự kiện này để khẳng định một triết lý võ học muôn đời: Không có đường tắt cho sự vĩ đại.
Những thứ tà môn ngoại đạo, dẫu có phát huy uy lực kinh người trong nhất thời, dẫu có lợi dụng được tình người để đoạt hư danh, thì cuối cùng cũng sẽ sụp đổ trước võ học chính tông và ánh sáng của chính nghĩa (như việc nàng dễ dàng bị Hoàng Sam Nữ Tử - truyền nhân thực sự của phái Cổ Mộ - đánh bại sau đó).
Ngôi vị đệ nhất ấy không mang lại cho Chu Chỉ Nhược sự bình yên, mà chỉ đẩy nàng sâu thêm vào cõi đọa đày của ân oán tình thù!
Chu Chỉ Nhược vốn là một cô bé hiền lành, tốt bụng, từng chăm sóc Trương Vô Kỵ trong một lần gặp gỡ trên sông Hán Thuỷ
....
Phần thưởng "Đệ nhất cao thủ võ lâm" là một ... giấy báo tử!
Sau khi dùng những chiêu thức quỉ mị của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo để đánh bại Ân Lê Đình, Du Liên Châu và dùng mưu kế ép Trương Vô Kỵ phải thu lại nội kình tự đả thương chính mình, Chu Chỉ Nhược đã chính thức đăng quang ngôi vị "Đệ nhất cao thủ võ lâm". Thật độc đáo, dưới ngòi bút trào phúng và đầy thâm thúy của Kim Dung, chiếc vương miện này lại đi kèm với một phần thưởng mang tính chất "treo đầu dê bán thịt chó" tàn nhẫn nhất nhì trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung!
Phần thưởng danh nghĩa: Vinh quang tột đỉnh
Theo như giao hẹn ban đầu của Đại hội Đồ Sư, người chiến thắng cuối cùng sẽ có toàn quyền định đoạt sinh mạng của Kim Mao Sư Vương và sở hữu thần khí Đồ Long Đao. Khi không còn ai dám bước ra khiêu chiến với Chu Chỉ Nhược, vị lão tăng của Đạt Ma Đường chùa Thiếu Lâm đã dõng dạc tuyên bố phần thưởng:
"Nếu không còn ai hạ trường tỉ thí, chúng ta cứ theo đúng như đã bàn định, Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn giao cho chưởng môn phái Nga Mi Tống phu nhân xử trí. Đồ Long đao nay ở trong tay ai thì cũng xin người đó giao lại cho Tống phu nhân giữ. Đó là quyết định chung của mọi người, không ai được dị nghị."
Đến đây, tưởng chừng như Chu Chỉ Nhược đã đạt được mọi ước nguyện của ân sư Diệt Tuyệt sư thái: Quét sạch quần hùng, dương oai phái Nga Mi, danh chính ngôn thuận nắm giữ Đồ Long đao. Nhưng sự thật lại phũ phàng hơn thế rất nhiều.
Trò vay mượn pháp lý và "Cửa tử" Kim Cương Phục Ma Khuyên
Phần thưởng tưởng chừng đã nằm gọn trong túi Chu Chỉ Nhược bỗng nhiên biến thành một "nhiệm vụ bất khả thi" vào ngày hôm sau. Khi Chu Chỉ Nhược cùng quần hùng ra phía sau núi để "nhận thưởng", lão tăng chùa Thiếu Lâm mới lật bài ngửa:
"Kim Mao Sư Vương bị giam nơi địa lao giữa ba gốc thương tùng, khán thủ tù phạm là ba vị trưởng lão của tệ phái. Tống phu nhân võ công thiên hạ vô song, chỉ cần thắng được ba vị trưởng lão là có thể mở nhà tù đem người đi. Tất cả chúng tôi xin được chiêm ngưỡng thân thủ của Tống phu nhân."
Thực chất của phần thưởng này là gì? Nó không phải là Tạ Tốn hay Đồ Long đao. Phần thưởng thực chất chỉ là "Tư cách được đi khiêu chiến với ba vị sư thúc tổ của phái Thiếu Lâm" (Độ Ách, Độ Kiếp, Độ Nạn). Để mang được phần thưởng về nhà, Tân đệ nhất thiên hạ phải tự mình phá vỡ trận pháp Kim Cương Phục Ma Khuyên – thứ trận pháp mà Trương Vô Kỵ với nội công Cửu Dương Thần Công vô địch cộng thêm Càn Khôn Đại Na Di đánh rách cả mặt mũi vẫn không sao phá nổi!
Bản thân Chu Chỉ Nhược tuy ngoài mặt kiêu ngạo nhưng vô cùng tỉnh táo. Khi Trương Vô Kỵ lẻn vào phòng kể cho nàng nghe sự lợi hại của trận pháp này, Tân đệ nhất thiên hạ đã phải cay đắng thừa nhận sự bất lực của cái danh xưng hão huyền mà mình vừa giành được: "Nếu như thế, chàng phá còn không nổi thì tôi lại càng không đi đến đâu."
Phần thưởng tưởng chừng đã nằm gọn trong túi Chu Chỉ Nhược bỗng nhiên biến thành một "nhiệm vụ bất khả thi" vào ngày hôm sau. Khi Chu Chỉ Nhược cùng quần hùng ra phía sau núi để "nhận thưởng", lão tăng chùa Thiếu Lâm mới lật bài ngửa:
"Kim Mao Sư Vương bị giam nơi địa lao giữa ba gốc thương tùng, khán thủ tù phạm là ba vị trưởng lão của tệ phái. Tống phu nhân võ công thiên hạ vô song, chỉ cần thắng được ba vị trưởng lão là có thể mở nhà tù đem người đi. Tất cả chúng tôi xin được chiêm ngưỡng thân thủ của Tống phu nhân."
Thực chất của phần thưởng này là gì? Nó không phải là Tạ Tốn hay Đồ Long đao. Phần thưởng thực chất chỉ là "Tư cách được đi khiêu chiến với ba vị sư thúc tổ của phái Thiếu Lâm" (Độ Ách, Độ Kiếp, Độ Nạn). Để mang được phần thưởng về nhà, Tân đệ nhất thiên hạ phải tự mình phá vỡ trận pháp Kim Cương Phục Ma Khuyên – thứ trận pháp mà Trương Vô Kỵ với nội công Cửu Dương Thần Công vô địch cộng thêm Càn Khôn Đại Na Di đánh rách cả mặt mũi vẫn không sao phá nổi!
Bản thân Chu Chỉ Nhược tuy ngoài mặt kiêu ngạo nhưng vô cùng tỉnh táo. Khi Trương Vô Kỵ lẻn vào phòng kể cho nàng nghe sự lợi hại của trận pháp này, Tân đệ nhất thiên hạ đã phải cay đắng thừa nhận sự bất lực của cái danh xưng hão huyền mà mình vừa giành được: "Nếu như thế, chàng phá còn không nổi thì tôi lại càng không đi đến đâu."
Thâm mưu của phái Thiếu Lâm (Viên Chân)
Thông qua phần thưởng này, Kim Dung đã bóc trần một âm mưu chính trị thâm độc của Viên Chân (Thành Côn) và sự đạo đức giả của phái Thiếu Lâm:
* Mượn đao giết người, tráng sĩ diệt ruồi:
Thông qua phần thưởng này, Kim Dung đã bóc trần một âm mưu chính trị thâm độc của Viên Chân (Thành Côn) và sự đạo đức giả của phái Thiếu Lâm:
* Mượn đao giết người, tráng sĩ diệt ruồi:
Phái Thiếu Lâm đứng ra tổ chức đại hội, để cho anh hùng thiên hạ tự chém giết lẫn nhau, tiêu hao sinh lực. Kẻ nào sống sót cuối cùng lên nhận thưởng chắc chắn cũng đã trọng thương hoặc sức tàn lực kiệt.
* Đẩy "người thắng giải" vào chỗ chết:
* Đẩy "người thắng giải" vào chỗ chết:
Dù kẻ thắng là ai (Chu Chỉ Nhược, Chu Điên, hay thậm chí là phái Võ Đương), Thiếu Lâm chỉ việc mượn cớ "giữ luật lệ" đẩy kẻ đó vào tử địa Kim Cương Phục Ma Khuyên. Cao tăng phái Thiếu Lâm đập chết kẻ đó xong sẽ dõng dạc nói: "Chúng tôi đã giao người, nhưng các hạ không đủ bản lĩnh nhận, đành chịu vậy!".
Vậy là Thiếu Lâm vừa diệt được cao thủ ngoại đạo, vừa giữ được Tạ Tốn và Đồ Long đao, lại giữ được danh tiếng "quang minh chính đại". Dương Tiêu và Triệu Mẫn đã sớm nhìn thấu màn kịch này: "Chu Chỉ Nhược võ công dẫu cao cường, cũng không thể nào đánh bại được nhóm ba lão tăng Độ Ách, e rằng nàng sẽ bỏ mạng nơi đỉnh núi kia để rồi phái Thiếu Lâm vẫn xưng hùng xưng bá.".
* Pha "chữa cháy" lươn lẹo đỉnh cao của Tân chưởng môn:
* Pha "chữa cháy" lươn lẹo đỉnh cao của Tân chưởng môn:
Chu Chỉ Nhược nhận ra mình bị Thiếu Lâm chơi khăm gài vào thế cưỡi hổ khó xuống. Để bảo toàn mạng sống và danh dự, nàng buộc phải chơi bài "cù nhầy", gọi chính bại tướng của mình là Trương Vô Kỵ ra đánh dùm bằng một cái cớ vô cùng điệu nghệ:
"Nếu bản tọa lấy một địch ba thì thật không công bình chút nào, lại thêm bất kính. Thôi thế thì để gọi một tiểu tử ra liên thủ, người đó hôm qua bị thương dưới tay bản tọa... có thế mới khỏi thương tổn đến uy danh của tiên sư.". Chính nhờ việc mặt dày gọi "người yêu cũ" ra làm bia đỡ đạn, Chu Chỉ Nhược mới thoát khỏi kiếp nạn bị ba lão tăng Thiếu Lâm quật nát thây.
Sự thật bẽ bàng, âm mưu hiểm ác
"Nếu bản tọa lấy một địch ba thì thật không công bình chút nào, lại thêm bất kính. Thôi thế thì để gọi một tiểu tử ra liên thủ, người đó hôm qua bị thương dưới tay bản tọa... có thế mới khỏi thương tổn đến uy danh của tiên sư.". Chính nhờ việc mặt dày gọi "người yêu cũ" ra làm bia đỡ đạn, Chu Chỉ Nhược mới thoát khỏi kiếp nạn bị ba lão tăng Thiếu Lâm quật nát thây.
Sự thật bẽ bàng, âm mưu hiểm ác
Danh hiệu "Đệ nhất thiên hạ" cùng phần thưởng tại Đại hội Đồ Sư là một trò hề lớn nhất trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Nó phản ánh tính chất hư vô của vinh quang giang hồ. Những kẻ mờ mắt vì danh lợi lao vào chém giết nhau, cuối cùng chỉ đổi lại được một tờ giấy báo tử được bọc trong lớp nhung lụa mỹ miều.
Phần thưởng này không đem lại quyền lực, mà chỉ đem lại sự bẽ bàng cho Chu Chỉ Nhược, đồng thời phơi bày toàn bộ sự nham hiểm của những kẻ mang danh "danh môn chính phái".
....
Bài liên quan:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét