Lời tựa: Trong một đô thị hiện đại những năm 2000, dù không phổ biến những vẫn có những hoàn cảnh khó khăn, nghèo túng. Cái nghèo không còn là chuyện thiếu gạo ăn hay đến mức "chết đói", mà là sự bất lực trước những rào cản vô hình của công nghệ và sự vô cảm nhân danh những quy định, nguyên tắc sống tàn nhẫn, lạnh lùng. Câu chuyện dựa trên những tình tiết có thật trong xã hội.
Xóm Cầu không nằm trên bản đồ du lịch của thành phố. Đó là một dải đất lồi lõm dưới chân cầu vượt, nơi những căn nhà tôn dựng tạm bợ mọc lên như nấm sau mưa. Người ta gọi anh là anh Lân "vịt", vì lúc nào sau xe máy cà tàng của anh cũng lỉnh kỉnh mười mấy đứa con cả lớn lẫn nhỏ, trông như một đàn vịt bám đuôi nhau.