Hoàng Dung là mỹ nhân được đánh giá thông minh tài trí bậc nhứt trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung. Nàng là con gái đảo chủ Đào Hoa - Hoàng Dược Sư, bang chủ Cái Bang. Trong ảnh là diễn viên Châu Tấn đóng vai Hoàng Dung trong tác phẩm điện ảnh Anh hùng xạ điêu 2003 (minh hoạ)
Bạch Y
(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) - Trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung, người ta thường dùng đao kiếm, chưởng pháp để mở đường máu. Thế nhưng, có một nữ hiệp dù đang trọng thương thập tử nhất sinh, nằm bẹp trên lưng người yêu, vẫn dùng cái đầu "nảy số" nhanh hơn chớp và cái miệng sắc tựa dao cạo để "phá đảo" một trong những phòng tuyến phòng ngự kiên cố bậc nhất thiên hạ: Bốn đại đệ tử Ngư - Tiều - Canh - Độc của Nam Đế Nhất Đăng đại sư. Sự việc thú vị này nằm trong tác phẩm Anh hùng xạ điêu.
Chuyến đi xin thuốc chữa bệnh của Quách Tĩnh và Hoàng Dung không chỉ là một hành trình sinh tử, mà còn là một sân khấu hài hước tuyệt đỉnh để Tiểu yêu nữ Đảo Đào Hoa "flex" trí tuệ siêu phàm của mình
Tưởng cũng cần nhắc lại: vì chủ quan, Hoàng Dung bị dính đòn thiết chưởng của Cừu Thiên Nhận, bang chủ Thiết chưởng. Dẫn đến trọng thương, thập tử nhất sinh. Theo lời Anh Cô (Lưu quý phi), trên đời này chỉ có duy nhất một người có thể cứu thương cho nàng, nhờ phép Nhất dương chỉ và Tiên thiên công. Đó là Đoàn hoàng gia (tức Đoàn Trí Hưng, Nam đế trong Thiên hạ ngũ tuyệt). Lúc này ông đang "ẩn nấp trên núi". Anh Cô chỉ đường cho Quách Hoàng đến chỗ Đoàn hoàng gia, với lưu ý là phải vượt qua được ải Ngư Tiều Canh Độc. Quách Hoàng không hiểu Ngư Tiều Canh Độc là gì. Hoá ra là bốn đại đệ tử của Nhất Đăng đại sư.
Hãy cùng nhìn lại màn "đấu trí" đi vào lòng người này!
Ải 1: Ngư (Người câu cá) - Cú lừa "Chuyển phát nhanh bằng chim điêu"
Trấn giữ ải đầu tiên là Người câu cá (nguyên là Thủy quân Đô đốc nước Đại Lý). Y đang bắt một đôi cá quý hiếm tên là "Kim oa oa" để chữa độc. Quách Tĩnh có ý tốt xuống bắt giúp nhưng lỡ tay làm xổng mất. Gã câu cá nổi điên định đánh người, thế nhưng y đã đụng nhầm cao thủ "thao túng tâm lý" Hoàng Dung.
Thay vì xin lỗi, Hoàng Dung tỉnh bơ hạ thấp giá trị món hàng báu vật của y: "Kim oa oa là con cá oa oa màu vàng. Chỗ cha ta cũng nuôi mấy cặp, có gì là lạ lùng đâu?". Nàng bảo loài này ở nhà nàng nuôi làm thú kiểng vì "thấy con vật ấy ưa nhìn, kêu gia gia gia giống hệt trẻ con, nên nuôi để chơi thôi".
Nhìn gã câu cá bán tín bán nghi, nàng dứt điểm bằng một màn kịch "Chuyển phát nhanh" siêu đẳng. Nàng sai Quách Tĩnh gọi đôi bạch điêu xuống, viết một lá thư gửi cho cha (Đông Tà Hoàng Dược Sư): "Cha! Con muốn một đôi Kim oa oa, bảo bạch điêu mang tới cho con. Con Dung kính thư". Đôi chim bay vút đi khiến người câu cá há hốc mồm kinh ngạc.
Bị Hoàng Dung "bơm" cho hy vọng, gã câu cá ngoan ngoãn khai ra con đường bí mật lên núi bằng thuyền sắt. Biết được bí mật rồi, Hoàng Dung lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, xúi Quách Tĩnh cướp luôn chiếc thuyền sắt của y. Bị lừa mất cá, mất luôn thuyền, người câu cá chỉ còn biết đứng trên bờ chửi đổng: "Nha đầu thối tha! Tiểu tiện nhân!", còn Hoàng Dung thì cười hì hì: "Y vẫn cho ngươi là người tốt, nên chỉ chửi ta thôi". Một pha mượn đồ không trả vô cùng bá đạo!
Ải 2: Tiều (Người tiều phu) - Qua ải bằng vài lời nịnh nọt "gãi đúng chỗ ngứa"
Đến ải thứ hai, họ gặp một tiều phu đang đốn củi nhưng khí chất lại giống một vị đại tướng quân, miệng hát những khúc ca chán đời. Hoàng Dung với kiến thức uyên bác lập tức đoán ngay đây là một vị tướng soái quy ẩn theo chủ.
Thay vì động thủ, Hoàng Dung dùng kế "lấy văn trị văn". Nàng hát lại một khúc điệu sơn pha dương, sửa vài chữ để "suy tôn công nghiệp thời phú quý năm xưa của người tiều phu". Bài hát gãi đúng chỗ ngứa, khiến tiều phu sướng râm ran trong lòng, chẳng hỏi han lằng nhằng mà chỉ tay cho hai người lên núi. Ở ải này, Hoàng Dung còn rảnh rỗi đến mức vừa để Quách Tĩnh cõng leo lên sợi dây mây nguy hiểm giữa vực thẳm, vừa hát ghẹo người yêu: "Sống, ngươi cũng cõng ta? Chết, ngươi cũng cõng ta!". EQ cỡ này, ai mà không mê!
Ải 3: Canh (Người nông phu) - Màn "Lừa đảo hợp lý" bằng triết lý Đảo Đào Hoa
Người nông phu (nguyên là Tổng quản Ngự lâm quân) đang dồn sức nâng một tảng đá khổng lồ để cứu con bò,. Quách Hoàng muốn xin lên núi nhưng y không cho, định bỏ chạy đi gọi viện binh, định bắt Quách Tĩnh gánh cục đá thay mình trong "một giờ ba khắc".
Hoàng Dung đâu chịu để Tĩnh ca ca chịu thiệt. Nàng bịa ra chuyện có thư của Hồng Thất Công gửi, dụ y đưa tay lấy. Để gã nông phu không nghi ngờ, nàng cởi tấm Nhuyễn vị giáp đầy gai nhọn đưa cho y, dọa rằng hai tay Quách Tĩnh đang luyện "Phách không chưởng" ngâm giấm nên không được đụng vào áo giáp gai. Người nông phu tin sái cổ, bèn dùng đầu vai và cổ để đỡ tảng đá. Ngay chớp mắt ấy, Quách Tĩnh tung chưởng đẩy bay tảng đá, hai người bỏ chạy.
Khi bị người nông phu mắng là "kẻ bịa đặt, làm mất mặt Hồng Thất Công", Hoàng Dung đã để lại một câu triết lý sống bất hủ, nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục:
"Sư phụ ta bảo ta không được bịa đặt, nhưng cha ta nói lừa người không hề gì. Ta thích nghe lời cha ta, sư phụ cũng không sao cản được". Cha bảo lừa người thì mình cứ lừa thôi! Lời phản biện sặc mùi "Tà khí" này khiến gã nông phu tức hộc máu mà không cãi được nửa lời.
Ải 4: Độc (Người thư sinh) - Màn "Rap Battle" hủy diệt lòng tự tôn của Trạng Nguyên
Đây là ải đặc sắc nhất. Kẻ địch là một vị Trạng Nguyên nho học uyên thâm, ngồi đọc sách chặn giữa chiếc cầu đá gãy trên vực sâu. Đánh nhau thì cả hai cùng rớt vực, nên Hoàng Dung quyết định "đấu mồm". Và thế là một cuộc tàn sát học thuật bắt đầu:
1. Khịa Luận Ngữ: Thư sinh đang đọc Luận ngữ đoạn có "Thành niên năm sáu người, đồng tử sáu bảy người". Hoàng Dung cười khẩy, đem Khổng Tử ra tính nhẩm lớp 2: "Năm sáu ba mươi, thành niên là ba mươi người, sáu bảy bốn hai, đồng tử là bốn mươi hai người, cộng lại thì không nhiều không ít vừa đúng bảy mươi hai người" (chính là 72 đệ tử của Khổng Tử). Thư sinh nghe xong cười ngất nhưng cũng thầm toát mồ hôi hột.
2. Đố chữ: Thư sinh ra bài thơ đố chữ cực khó để cản đường: "Lục kinh uẩn tạ hung trung cửu... ". Chưa tới 3 giây, cái máy tính chạy bằng cơm Hoàng Dung giải đáp trơn tru: "Tân vị trạng nguyên, thất kính thất kính, té ra là Trạng nguyên gia khoa Tân vị".
3. Đấu câu đối: Bị bẽ mặt, thư sinh chỉ vào rặng cau ra vế đối: "Gió thổi cau lay, Phật ngàn tay khua quạt tập điệp". Hoàng Dung nhìn chiếc lá sen héo, móc mỉa ngay bộ dạng đứng một chân của gã: "sương sa sen héo, quỷ một cẳng đội khăn tiêu dao".
Gã Trạng Nguyên cay cú, lôi vế đối tuyệt hiểm ra: "Cầm sắt tỳ bà, tám đại vương thảy bày diện mạo" (trong 4 chữ có 8 chữ Vương). Hoàng Dung cười khẩy, lôi ngay câu đối cũ của cha ra chửi xéo luôn cả 4 tên Ngư Tiều Canh Độc: "Ly mỵ võng lượng, bốn tiểu quỷ đều có ruột gan" (trong 4 chữ có 4 chữ Quỷ). Vị Trạng nguyên kinh hãi, toát mồ hôi vái lạy: "Tại hạ bái phục".
4. Dùng thơ đập Thánh hiền: Thua lý, gã thư sinh lôi lễ giáo ra mắng nàng chưa cưới mà ôm ấp Quách Tĩnh là trái lời Mạnh Tử: "Nam nữ thụ thụ bất thân". Hoàng Dung bĩu môi: "Mạnh phu tử rất thích ăn nói bậy bạ, lời nói của y làm sao tin được". Kế đó, nàng ngâm một bài thơ chế nhạo sự đạo đức giả của Mạnh Tử, chửi thẳng vào mặt Thánh hiền. Vị Trạng Nguyên uyên bác đến đây thì hoàn toàn cạn lời, đành ngoan ngoãn nhường đường.
Đây là ải đặc sắc nhất. Kẻ địch là một vị Trạng Nguyên nho học uyên thâm, ngồi đọc sách chặn giữa chiếc cầu đá gãy trên vực sâu. Đánh nhau thì cả hai cùng rớt vực, nên Hoàng Dung quyết định "đấu mồm". Và thế là một cuộc tàn sát học thuật bắt đầu:
1. Khịa Luận Ngữ: Thư sinh đang đọc Luận ngữ đoạn có "Thành niên năm sáu người, đồng tử sáu bảy người". Hoàng Dung cười khẩy, đem Khổng Tử ra tính nhẩm lớp 2: "Năm sáu ba mươi, thành niên là ba mươi người, sáu bảy bốn hai, đồng tử là bốn mươi hai người, cộng lại thì không nhiều không ít vừa đúng bảy mươi hai người" (chính là 72 đệ tử của Khổng Tử). Thư sinh nghe xong cười ngất nhưng cũng thầm toát mồ hôi hột.
2. Đố chữ: Thư sinh ra bài thơ đố chữ cực khó để cản đường: "Lục kinh uẩn tạ hung trung cửu... ". Chưa tới 3 giây, cái máy tính chạy bằng cơm Hoàng Dung giải đáp trơn tru: "Tân vị trạng nguyên, thất kính thất kính, té ra là Trạng nguyên gia khoa Tân vị".
3. Đấu câu đối: Bị bẽ mặt, thư sinh chỉ vào rặng cau ra vế đối: "Gió thổi cau lay, Phật ngàn tay khua quạt tập điệp". Hoàng Dung nhìn chiếc lá sen héo, móc mỉa ngay bộ dạng đứng một chân của gã: "sương sa sen héo, quỷ một cẳng đội khăn tiêu dao".
Gã Trạng Nguyên cay cú, lôi vế đối tuyệt hiểm ra: "Cầm sắt tỳ bà, tám đại vương thảy bày diện mạo" (trong 4 chữ có 8 chữ Vương). Hoàng Dung cười khẩy, lôi ngay câu đối cũ của cha ra chửi xéo luôn cả 4 tên Ngư Tiều Canh Độc: "Ly mỵ võng lượng, bốn tiểu quỷ đều có ruột gan" (trong 4 chữ có 4 chữ Quỷ). Vị Trạng nguyên kinh hãi, toát mồ hôi vái lạy: "Tại hạ bái phục".
4. Dùng thơ đập Thánh hiền: Thua lý, gã thư sinh lôi lễ giáo ra mắng nàng chưa cưới mà ôm ấp Quách Tĩnh là trái lời Mạnh Tử: "Nam nữ thụ thụ bất thân". Hoàng Dung bĩu môi: "Mạnh phu tử rất thích ăn nói bậy bạ, lời nói của y làm sao tin được". Kế đó, nàng ngâm một bài thơ chế nhạo sự đạo đức giả của Mạnh Tử, chửi thẳng vào mặt Thánh hiền. Vị Trạng Nguyên uyên bác đến đây thì hoàn toàn cạn lời, đành ngoan ngoãn nhường đường.
Hoàng Dung thông minh tuyệt đỉnh
Kết thúc hành trình, khi bị chú tiểu lừa rằng "Đoàn Hoàng gia đã sớm không còn trên đời", Quách Tĩnh thì thất vọng não nề, còn Hoàng Dung chớp mắt đã hiểu ngay ý tứ: Ông ấy đi tu làm hòa thượng rồi nên chức danh "Hoàng gia" đã chết!
Qua chuỗi hành trình vượt ải Ngư - Tiều - Canh - Độc, Kim Dung đã nâng tầm trí tuệ của Hoàng Dung lên mức tuyệt đỉnh. Trong khi Quách Tĩnh chỉ biết dùng bắp tay và sự thật thà để giải quyết vấn đề, thì Hoàng Dung biến mọi chướng ngại vật thành trò chơi trí tuệ. Nàng lừa gạt, nịnh nọt, hù dọa, giải toán, đối thơ, đập nát học thuật của kẻ thù ngay trên thế mạnh của họ. Sự lanh lợi, "tà khí" Đảo Đào Hoa kết hợp cùng kho tàng kiến thức sâu rộng đã biến Hoàng Dung thành nhân vật nữ thông minh và có sức hút mãnh liệt nhất trong thế giới Kim Dung. Dù đang kề cận cái chết, nàng vẫn khiến bốn đại cao thủ nước Đại Lý bị xoay như chong chóng, thua tâm phục khẩu phục!
.....
Ngư, Tiều, Canh, Độc
là bốn vị đồ đệ của Nam Đế Đoàn Trí Hưng (tức Nhất Đăng đại sư). Trước đây, họ vốn là những đại thần phục vụ trong triều đình nước Đại Lý, ví dụ như người nông phu từng giữ chức Tổng quản Ngự lâm quân của hoàng gia.
Khi Đoàn Trí Hưng từ bỏ ngai vàng để xuất gia, bốn người họ đã trung thành đi theo hầu hạ sư phụ. Họ hóa thân thành người câu cá (Ngư), tiều phu đốn củi (Tiều), người nông phu cày ruộng (Canh) và thư sinh đọc sách (Độc) để canh giữ các cửa ải hiểm trở dẫn lên chỗ ở của Nhất Đăng đại sư nhằm ngăn cản người ngoài quấy rầy. Dù mang lớp vỏ bọc của những người bình dân, họ đều là những người có võ công cao cường và một lòng trung thành, kính trọng tuyệt đối dành cho sư phụ kiêm chủ nhân cũ của mình.
.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét