Triệu Mẫn từng mấy lần cả gan giả trai đóng vai Giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ, chính là người ma nàng say đắm, khiến ai nấy đều ngạc nhiên, tức cười (minh hoạ)
Bạch Y
Huyết chiến trên đảo Linh Xà: Lấy thân mình đỡ đao, dùng ba chiêu tự sát cứu tình lang
Hoàn cảnh và diễn biến: Tại đảo Linh Xà, Trương Vô Kỵ vì muốn hóa giải ân oán nên đã thu hồi nội lực khi giao đấu với ba sứ giả Ba Tư (Lưu Vân Sứ, Diệu Phong Sứ, Huy Nguyệt Sứ), ngờ đâu bị trúng chiêu Âm Phong Đao đâm thẳng vào huyệt Ngọc Đường. Trong khoảnh khắc bế khí, toàn thân tê liệt, Trương Vô Kỵ chỉ còn chờ mũi thánh hỏa lệnh giáng xuống đầu đoạt mạng.
Chính trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, Triệu Mẫn – người nấp ở đằng xa nãy giờ – đã lao ra cứu mạng chàng bằng một cách thức thảm liệt nhất.
Đột nhiên có tiếng đàn bà kêu lên: - Đại đội nhân mã Minh giáo Trung Thổ đã kéo đến rồi. Lưu Vân Sứ ngạc nhiên. Chỉ thấy một bóng màu xám nhanh như điện xẹt tới, rút phắt thanh kiếm Ỷ Thiên bên hông Trương Vô Kỵ, cả người lẫn kiếm lao vào Lưu Vân Sứ.".
Biết rõ võ công của mình kém xa đối thủ, Triệu Mẫn không dùng chiêu thức thông thường mà liên tiếp thi triển ba tuyệt chiêu tự sát (đồng qui ư tận) học mót được ở tháp Vạn An: Ngọc Toái Côn Cương của phái Côn Lôn, Nhân Quỉ Đồng Đồ của phái Không Động, và Thiên Địa Đồng Thọ của phái Võ Đương. Nàng liều lĩnh lấy thân mình lao thẳng vào binh khí địch nhân để mượn đà đâm kiếm, và khi bị Huy Nguyệt Sứ ôm chặt từ phía sau, nàng không ngần ngại quay ngược Ỷ Thiên kiếm đâm thẳng vào bụng mình để xuyên qua đâm kẻ thù đằng sau.
Nhờ sự hi sinh điên cuồng đó, Trương Vô Kỵ mới có thời gian xung phá huyệt đạo để cướp lại kiếm cứu nàng [8]. Hậu quả là Triệu Mẫn bị thương vô cùng trầm trọng: "Thì ra nàng sử chiêu Thiên Địa Đồng Thọ, đã rạch phải bụng rồi."
Lời bộc bạch đẫm nước mắt: Sau khi thoát nạn, Tạ Tốn xót xa hỏi vì sao nàng phải xả thân thí mạng như thế. Triệu Mẫn đã nghẹn ngào thốt lên một câu nói bóc trần toàn bộ sự ghen tuông đáng yêu và tình yêu tuyệt vọng của nàng: "Anh ấy... ai bảo anh ấy... ôm Ân cô nương tình tứ... tình tứ đến thế, tiểu nữ cũng chẳng còn muốn sống làm gì!"
Cắt đứt ruột rà, kề dao vào ngực ép phụ thân tha mạng cho Vô Kỵ
Hoàn cảnh và diễn biến: Bi kịch lớn nhất của Triệu Mẫn là yêu chính kẻ thù không đội trời chung của quốc gia và gia tộc. Khi nàng và Trương Vô Kỵ cùng bị thương nặng, trên đường tẩu thoát thì đụng độ anh trai Vương Bảo Bảo và thủ hạ. Lộc Trượng Khách, vâng lệnh Vương Bảo Bảo, ra tay tấn công Trương Vô Kỵ để tiêu diệt mầm mống họa loạn của triều đình. Không ngần ngại, Triệu Mẫn lao ra làm mộc đỡ đạn cho người yêu:
"Triệu Mẫn kinh hoảng kêu lên: - Lộc tiên sinh, ngừng tay! Nàng xông lên lấy thân mình che cho Trương Vô Kỵ, quát lớn: - Còn ai dám động thủ nữa chăng?".
Khi Nhữ Dương Vương (cha của nàng) đích thân xuất hiện cùng đại quân, Triệu Mẫn hiểu rằng Trương Vô Kỵ tuyệt đối không có con đường sống. Đứng trước sự chọn lựa nghiệt ngã giữa Tình Yêu và Gia Tộc, nàng đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính cha ruột và bản thân mình: Rút chủy thủ kề vào ngực để uy hiếp cha.
"Triệu Mẫn giở áo kéo băng vải ở trên vai chỉ cho cha xem năm lỗ ngón tay... khóc nói: - Gia gia, cha định bức tử con hay sao? Con dao găm trong tay đâm luôn vào ngực nửa tấc, máu liền thấm đỏ cả một mảng áo."
Lời tuyên thệ đoạn tuyệt: Để cứu mạng Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn đành ruồng bỏ nguồn cội, buông lời tuyệt tình với người cha đã hết mực cưng chiều mình: "Gia gia, việc đã đến nước này, thuyền theo lái, gái theo chồng, dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử. Cha và anh con có mưu kế gì con cũng biết hết, nói ra cũng uổng phí tâm cơ thôi. Trước mắt chỉ còn hai đường, nếu cha tha mạng cho con thì con được nhờ, còn như cha muốn con chết thì thật dễ, chẳng phải tốn chút hơi sức nào.".
Sự hy sinh cao thượng
* Tình yêu rực lửa, vượt lên mọi định kiến và rào cản:
Khác với sự dùng dằng, thiếu quyết đoán của Trương Vô Kỵ hay tình yêu chứa đầy toan tính, bị trói buộc bởi luân lý và tham vọng môn phái của Chu Chỉ Nhược, tình yêu của Triệu Mẫn như một ngọn núi lửa phun trào. Nàng là con gái Mông Cổ, yêu ai thì nói là yêu, ghét ai thì nói là ghét, không vờ vĩnh che đậy. Khi yêu, nàng vứt bỏ mọi tước vị "Quận chúa Nương nương", vứt bỏ ranh giới Hán - Mông, vứt bỏ cả quyền uy tột đỉnh để trở thành một cô gái bình thường sẵn sàng chết vì người mình yêu.
*Sự hy sinh không đòi hỏi đền đáp:
Điểm sáng chói nhất trong tâm lý Triệu Mẫn là nàng hy sinh cho Trương Vô Kỵ trong lúc chàng chưa hề hứa hẹn bất cứ điều gì với nàng, thậm chí vẫn đang ôm ấp, quan tâm đến người con gái khác (Ân Ly). Nàng đâm vào bụng mình bằng chiêu *Thiên Địa Đồng Thọ* không phải để Vô Kỵ mang ơn, mà đó là bản năng bảo vệ người yêu bột phát từ sự tuyệt vọng và ghen tuông. Nàng lấy cái chết để uy hiếp cha mình cũng mang tâm thế "dù sống dù chết chỉ theo Trương công tử", chấp nhận mang tội bất hiếu, tự mình gánh chịu nỗi đau cắt đứt ruột rà tột cùng. Máu của Triệu Mẫn đổ ra đã rửa trôi mọi thân phận "yêu nữ tàn độc", chỉ còn lại một tình nhân vĩ đại.
* Tình yêu cứu rỗi anh hùng:
Kim Dung đã rất tài tình khi xây dựng nhân vật Triệu Mẫn. Nàng là đại diện cho một triết lý tình yêu: Tình yêu chân thực đòi hỏi sự xả thân tuyệt đối. Sự mưu mô, gian xảo của Triệu Mẫn chỉ dùng để đối phó với kẻ thù trên giang hồ, nhưng đối với Vô Kỵ, nàng trao đi một trái tim trần trụi và chân thành nhất.
Việc nàng sẵn sàng phản bội lại quốc gia và cha anh để đi theo một kẻ phản tặc (dưới con mắt triều đình Nguyên) là một bi kịch đau đớn đối với một người con, nhưng lại là sự dâng hiến cao thượng vô song trong tình ái. Cuối cùng, chính những nhát dao tự đâm vào bụng, vào ngực ấy của Triệu Mẫn đã đánh gục hoàn toàn sự chần chừ của Trương Vô Kỵ, khiến vị Giáo chủ Minh giáo phải thừa nhận rằng: đối với Triệu Mẫn, chàng "ghi xương tạc dạ hết bụng yêu thương", và "nếu đời này anh không còn gặp lại Triệu cô nương, thì thà anh chết còn hơn". Triệu Mẫn đã đánh đổi giang sơn và cả mạng sống của mình để đổi lấy một lời hứa ngày ngày họa mi (vẽ lông mày) cho nàng đến răng long đầu bạc – một cái kết viên mãn cho một người con gái dám xả thân vì chữ Tình.
....
Triệu Mẫn rất xinh đẹp, thông minh và ... độc ác?
Triệu Mẫn - nàng là ai?
Triệu Mẫn, tên thật là Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ, là một trong những nhân vật nữ nổi bật và ấn tượng nhất trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Nàng mang thân phận vô cùng cao quý, là Thiệu Mẫn quận chúa của vương triều Mông Cổ, con gái cưng của Binh mã Đại nguyên soái Nhữ Dương Vương Sát Hãn Đặc Mục Nhĩ và là em gái của thế tử Vương Bảo Bảo. Lợi dụng quyền thế và sự hậu thuẫn của triều đình, nàng thống suất vô số kỳ tài dị sĩ, lập mưu hạ độc và bắt giam các cao thủ của sáu đại môn phái tại chùa Vạn An nhằm khuất phục giới võ lâm Trung Nguyên.
Về nhan sắc, Triệu Mẫn sở hữu vẻ đẹp rực rỡ, kiều diễm tuyệt trần nhưng không hề mỏng manh, yếu đuối. Khác với nét đoan trang của phụ nữ người Hán, dung mạo của nàng toát lên "ba phần anh khí, ba phần hào hùng", vừa ung dung cao quý lại vừa có vẻ đoan nghiêm khiến người khác phải nể trọng. Nhan sắc ấy cộng với sự thông minh xảo quyệt, túc trí đa mưu đã biến nàng thành một đối thủ vô cùng đáng gờm trên chốn giang hồ.
Điểm sáng chói nhất của Triệu Mẫn chính là câu chuyện tình yêu mãnh liệt dành cho Trương Vô Kỵ - thủ lĩnh lực lượng kháng Nguyên, kẻ thù số một của quốc gia và gia tộc nàng. Mối tình oan gia này bắt đầu từ một tình huống trào phúng khi nàng bị Trương Vô Kỵ lột giày vớ, điểm huyệt Dũng Tuyền dưới đáy thiết lao Lục Liễu Trang. Từ chỗ đối đầu, nàng dần si mê vị Giáo chủ Minh Giáo nhân hậu nhưng thiếu quyết đoán này.
Tình yêu của cô gái Mông Cổ vô cùng táo bạo: yêu ai thì nói là yêu, ghét ai thì nói là ghét, không vờ vĩnh che đậy. Nàng dùng trí thông minh để bắt Trương Vô Kỵ hứa ba điều kiện: mượn đao Đồ Long, ngăn chàng bái đường thành thân với Chu Chỉ Nhược và bắt chàng vẽ lông mày cho mình. Bất chấp thân phận quận chúa, Triệu Mẫn dám hi sinh tất cả, vứt bỏ vinh hoa phú quý, cắt đứt ruột rà và kề dao vào ngực uy hiếp cha ruột để bảo vệ mạng sống cho Trương Vô Kỵ. Nàng dõng dạc tuyên bố với cha mình: "Thuyền theo lái, gái theo chồng, dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử".
Sự chủ động, quyết liệt và hi sinh vô điều kiện của Triệu Mẫn đã đánh gục hoàn toàn trái tim vị Giáo chủ trẻ tuổi, khiến chàng phải thú nhận thà chết còn hơn là không được gặp lại nàng, và đối với nàng là "ghi xương tạc dạ hết bụng yêu thương". Tình yêu của Triệu Mẫn là ngọn lửa rực rỡ nhất tác phẩm, khép lại bằng một cái kết viên mãn khi Trương Vô Kỵ rũ bỏ giang sơn, tình nguyện giữ lời hứa ngày ngày họa mi (vẽ chân mày) cho nàng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét