Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Ba con rận kiện nhau


Đã ăn cướp còn không biết đoàn kết (minh hoạ)

Trần Hồng Phong

Tại Việt Nam, đặc biệt ở Miền Nam thời điểm trước năm 1975, chắc chắn nhiều người biết đến cuốn Cổ học tinh hoa  của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc & Từ An Trần Lê Nhân. Đó là những câu chuyện lịch sử hay tích xưa rất ngắn, cả ngàn năm trước bên xứ Tàu, cùng lời bình của tác giả ở phần cuối truyện về thuật đối nhân xử thế, đạo lý, nhân sinh... Sau đây là chuyện "Ba Con Rận Kiện Nhau" trong cuốn sách này. Mời cùng bình bàn dưới góc nhìn của cuộc sống hiện đại ngày nay. 


Ba Con Rận Kiện Nhau

Ban con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện. Một con rận khác gặp, hỏi: "Ba anh kiện nhau về việc gì thế?

Ba con rận đáp: Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau một chỗ đất mầu mỡ.

Con rận kia nói: Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế làm gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao của người đồ tể giết lợn, ngọn lửa của bó rơm thui lợn mà thôi."

Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa, cùng nhau quần tụ, làm ăn với nhau, dù no, dù đói, cũng không bỏ nhau. Con lợn thành mỗi ngày một gầy, người ta không làm thịt cứ để nuôi, ba con rận nhờ thế mà no đủ mãi.
....

Lời bình:

1.  Câu chuyện là bài học sâu sắc về tầm nhìn chiến lược, sự đoàn kết và bản chất của sự sinh tồn của một đảng cướp vậy. Những con rận này là một băng đảng chuyên đi hút máu người khác mà sống, và sống được chính là nhờ máu của người khác. Đó là điều quan trọng căn bản nhất, thế mà ba con rận chẳng lẽ không biết? Cũng may mà có con rận khôn đứng bên ngoài mà mách cho. Chứ không không khéo là toi cả đám.

2. Thế mới thấy loài rận chỉ chuyên đi hút máu người khác mà sống, nhưng tồn tại và phát triển được chính là nhờ biết đoàn kết với nhau, bỏ cái tranh chấp nhỏ vì đại cuộc. Lại có kẻ rất khôn ngoan, thông minh sắc sảo, tầm nhìn thật xa. Có thể thấy, đoàn kết chính là sức mạnh vô địch, liên quan đến sự tồn vong của một nhóm, một loài.

3. Trong xã hội ngày nay, ba con rận kiện nhau tượng trưng cho những cá nhân hoặc nhóm lợi ích, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt ("chỗ đất màu mỡ" trên mình con lợn) mà quên mất rằng sự tồn tại của họ phụ thuộc hoàn toàn vào vật chủ (con lợn).

4. Nghĩ mà cũng thấy thương, thấy xót cho con lợn. Cứ phải sống còm cõi, gầy mòn một đời. Muốn chết cũng không xong vì chưa đủ béo để phục vụ loài người. Cứ còm cõi mà nuôi béo mấy ông rận. 

5. Câu chuyện đặt ra một suy nghĩ về sự cộng sinh. Đôi khi chúng ta quá mải mê hưởng thụ từ một nguồn thu nào đó, thậm chí là thiên nhiên, mà quên mất rằng nếu "vật chủ" kiệt quệ, chúng ta cũng không thể sống sót. Sự tử tế và bảo vệ môi trường sống chính là bảo vệ chính mình vậy.
......

Bài liên quan:

Không có nhận xét nào: