Bạch Y
(Kiếm hiệp Kim Dung) - Trong thế giới tình ái đầy oan nghiệt của Thiên Long Bát Bộ, nếu Tần Hồng Miên đại diện cho sự ghen tuông cực đoan, Vương phu nhân đại diện cho sự tàn độc chiếm hữu, thì Cam Bảo Bảo (Chung phu nhân hay A Bảo) lại là một bức tranh mang màu sắc bi tráng của sự nhẫn nhục, lòng biết ơn và sự giằng xé giữa tình yêu và đạo lý. Mối tình giữa bà và Trấn Nam Vương Ðoàn Chính Thuần không chỉ để lại một giọt máu rơi rớt là Chung Linh, mà còn khắc hoạ triết lý nhân sinh sâu sắc về luật nhân quả và sự bù trừ của số phận.
Quá khứ lầm lỡ và cuộc hôn nhân "che mắt thế gian"
Thời xuân sắc, Cam Bảo Bảo đã trót trao thân gửi phận cho Ðoàn Chính Thuần, một vương tôn phong lưu bậc nhất nước Ðại Lý. Hậu quả của mối tình vụng trộm ấy là bà mang thai đứa con gái Chung Linh. Tuy nhiên, Ðoàn Chính Thuần – với bản tính "bạ đâu yêu đó", gieo rắc ái tình khắp chốn – đã không thể cho bà một danh phận rõ ràng.
Ðể bảo vệ thanh danh và tìm cho đứa con trong bụng một người cha, một mái nhà, một mỹ nhân nhan sắc kiều diễm như Cam Bảo Bảo đã phải chấp nhận lấy Chung Vạn Cừu – một kẻ có ngoại hình cực kỳ xấu xí: "mặt dài như mặt ngựa, mắt cao, mũi to mà tròn ủng sa xuống gần miệng", tính tình lại cục cằn, thô lỗ và mang ngoại hiệu "Kiến nhân tựu sát" (Thấy người là giết).
Mối hận bị "nẫng tay trên" người đẹp đã khiến Chung Vạn Cừu căm thù họ Ðoàn nước Ðại Lý đến tận xương tuỷ. Hắn lập ra quy củ khắc nghiệt tại hang Vạn Kiếp, dựng ngay trước cửa hang một tấm bia lớn khắc năm chữ "Vạn cừu Ðoàn chi mộ" (Mộ của muôn đời thù hận họ Ðoàn).
Cuộc hôn nhân này thực chất là một sự chắp vá bi hài: Chung Vạn Cừu yêu vợ đến cuồng si, răm rắp nghe lời vợ, trong khi Cam Bảo Bảo sống bên chồng nhưng mang nặng nỗi u uất, cam chịu để che giấu bí mật tày trời về xuất thân của đứa con gái.
Chiếc hộp vàng ghi ngày sinh và tiếng kêu cứu gửi tình lang
Sự giằng xé nội tâm của Cam Bảo Bảo lên đến đỉnh điểm khi Chung Linh bị đảng Thần Nông bắt giữ và cho uống thuốc độc. Khi Ðoàn Dự (lúc này xưng họ Ðoàn nhưng giấu thân phận thật) đến hang Vạn Kiếp cầu cứu, Chung Vạn Cừu vì thù ghét họ Ðoàn nên nhất quyết không ra tay. Trong giây phút tuyệt vọng, bản năng người mẹ đã chiến thắng sự e dè.
Bà lén đuổi theo Ðoàn Dự, nhét vào tay chàng một vật tín bài. Ðoàn Dự mở ra xem thì đó là "một cái hộp nhỏ bằng vàng, chạm trổ rất tinh vi. Chàng mở nắp hộp ra thấy bên trong đựng một mảnh giấy để lâu ngày đã biến ra mầu vàng lợt. Trên mảnh giấy còn vết tích mấy giọt máu và viết mười chữ: "Năm quý hợi, tháng hai, ngày mồng năm, giờ sửu"".
Bà ân cần dặn dò: "Công tử cầm vật này trao lại cho Ðoàn Chính Minh... Công tử còn dấu ta được nữa chăng? Thôi công tử đi cứu tính mạng cho con ta, đồng thời cứu cả tính mạng cho mình nữa.",.
Chiếc hộp vàng và tờ giấy ghi bát tự sinh thần có vết máu chính là bằng chứng xác thực nhất về giọt máu rơi rớt của Ðoàn Chính Thuần. Bà dặn đưa cho Ðoàn Chính Minh (Hoàng đế Ðại Lý) thực chất là nhắm đến Ðoàn Chính Thuần, như một lời kêu cứu tuyệt vọng: Xin hãy cứu lấy con gái của chính ngài. Ðây là một nước cờ cực kỳ liều lĩnh nhưng vô cùng thông minh của người mẹ, dám phơi bày nỗi ô nhục của bản thân để đánh đổi mạng sống cho con.
Cuộc hội ngộ trớ trêu và Tấm lòng thục nữ
Cuộc đời xô đẩy khiến những người tình cũ phải chạm mặt nhau. Thái độ của Cam Bảo Bảo khi gặp lại Ðoàn Chính Thuần (cả ở hang Vạn Kiếp và Trấn Nam Vương phủ) lại cho thấy một sự ứng xử tinh tế, đớn đau, dù bề ngoài có vẻ dứt khoát.
Tại Vương phủ, khi Ðoàn Chính Thuần lại buông lời bỡn cợt trăng hoa: "A Bảo! Tôi hôn mình một cái, mình có cho phép không?", Cam Bảo Bảo đã nghiêm nét mặt, khước từ một cách đanh thép: "Ta là gái có chồng, nhất định không để thương tổn đến thanh danh chàng. Ngươi ức hiếp ta, ta quyết tự tử ngay trước mặt ngươi.".
Khi Ðoàn Chính Thuần hỏi việc bà cam tâm lấy một kẻ xấu xa như Chung Vạn Cừu, bà đã dõng dạc bảo vệ chồng mình: "Tuy lang quân ta xấu xa là thế, gàn dở cục xúc là thế, võ công không bằng ngươi, nhân phẩm kém ngươi, vinh hoa phú quý so với ngươi càng không được phần nào nhưng chàng thuỷ chung với ta, lẽ nào ta lại phụ chàng? Nếu ta ăn ở theo lối mặt người dạ thú, tất bị trời tru đất diệt, muôn kiếp không được siêu sinh.".
Tại hang Vạn Kiếp, khi phu thê họ Ðoàn đem người tới cứu Ðoàn Dự, Chung Vạn Cừu ra sức nhục mạ Ðoàn Chính Thuần. Dù phải chứng kiến tình lang bị mắng chửi, Cam Bảo Bảo vẫn nín lặng, chỉ lên tiếng mắng mỏ những thủ đoạn đê hèn của chồng chứ không hề vượt quá giới hạn phu phụ.
Tuy nhiên, bất luận thế nào, trong lòng Cam Bảo Bảo chưa bao giờ thôi yêu nhớ Đoàn lang. Những lúc một mình, người phụ nữ này thậm chí còn không thể kìm mình, nhiều lần thảng thốt bật ra hai tiếng "Đoàn lang" đầy thương nhớ.
Ðánh giá và Cảm nhận:
Ðánh giá và Cảm nhận:
Câu trả lời của Cam Bảo Bảo tại Vương phủ là một cái tát vào thói trăng hoa của Ðoàn Chính Thuần, khiến một kẻ quen thói phong tình như ông cũng phải "đem lòng kính cẩn, không dám đả động gì đến mối tình cũ kỹ nữa". Nó chứng minh rằng: Tình yêu thuở thiếu thời có thể là sự bồng bột, nhưng nghĩa vợ chồng lại là sự tỉnh thức.
Bà nhận ra nhược điểm chí mạng của Ðoàn Chính Thuần là sự thiếu chung thuỷ, và bà trân trọng sự tận tâm, tôn thờ mụ mị mà Chung Vạn Cừu dành cho mình. Sự kiên trinh này nâng tầm nhân cách của Cam Bảo Bảo, cho thấy bà là một người vợ có tư cách, có giới hạn đạo đức rõ ràng. Ít nhất về bề ngoài như vậy.
Góc nhìn nhân sinh và Kết cục thảm thương
Mối tình giữa Cam Bảo Bảo và Ðoàn Chính Thuần phơi bày triết lý "Nhân Quả" (Nghiệp) và "Tình ái" đầy sâu sắc của Kim Dung.
* Sự bù trừ của Tạo hoá:
Tạo hoá trêu ngươi khi gán ghép một mỹ nhân kiều diễm với một kẻ xú lậu. Nhưng bù lại, cái xấu xí của Chung Vạn Cừu lại gói ghém một sự chung thuỷ tuyệt đối – thứ mà Ðoàn Chính Thuần mang hình hài vương giả vĩnh viễn không có được.
* Oan nghiệt đời cha, báo ứng đời con:
Nỗi hận thù của Chung Vạn Cừu lên đến đỉnh điểm khi ép Ðoàn Dự và Chung Linh uống "Âm dương hoà hợp tán" đặng làm chuyện loạn luân để bôi nhọ họ Ðoàn. Hắn không ngờ rằng mình đang đẩy chính con gái nuôi (Chung Linh) và anh trai cùng cha khác mẹ của nàng vào tấn bi kịch.
Sự ghen tuông mù quáng của Chung Vạn Cừu suýt nữa đã tạo ra vết nhơ vĩnh viễn, minh chứng cho việc lấy hận thù báo đáp hận thù chỉ tự thiêu đốt chính mình.
* Bi kịch chung của những bóng hồng:
Dù đã cố gắng rạch ròi giới hạn, số phận của Cam Bảo Bảo vẫn gắn chặt với ái tình oan nghiệt. Kết cục, bà cùng với Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc và Vương phu nhân đều bị Mộ Dung Phục hạ sát tàn nhẫn. Ðoàn Chính Thuần sau đó cũng tự vẫn theo. Cái chết nằm chồng lên nhau của những hồng nhan tri kỷ dưới mũi kiếm oan nghiệt là bản án xót xa nhất cho thói phong lưu.
Cam Bảo Bảo rời khỏi thế gian mang theo sự dang dở: cả đời sống bên người mình không yêu nhất, chết đi lại chết vì người mình từng yêu nhất. Nàng là minh chứng cho một kiếp hồng nhan bạc phận, dẫu có lý trí và giữ gìn danh tiết đến đâu, vẫn không thể thoát khỏi tấm lưới tình tiền kiếp mà số mệnh đã giăng sẵn.
...
Cuộc gặp lại tại hang Vạn Kiếp
Kim Dung không chỉ xuất sắc trong việc miêu tả những trận ác đấu kinh thiên động địa, mà còn là bậc thầy trong việc dàn dựng những tình huống bi hài, mang đậm màu sắc lãng mạn và trào phúng. Tình huống Đoàn Chính Thuần lén dùng đường hầm để chui lên phòng hội ngộ cùng người tình cũ Cam Bảo Bảo ngay giữa lúc hang Vạn Kiếp đang rối ren, và suýt bị Chung Vạn Cừu bắt tại trận, là một phân đoạn như vậy, lột tả trọn vẹn bản tính của các nhân vật.
Cam Bảo Bảo rời khỏi thế gian mang theo sự dang dở: cả đời sống bên người mình không yêu nhất, chết đi lại chết vì người mình từng yêu nhất. Nàng là minh chứng cho một kiếp hồng nhan bạc phận, dẫu có lý trí và giữ gìn danh tiết đến đâu, vẫn không thể thoát khỏi tấm lưới tình tiền kiếp mà số mệnh đã giăng sẵn.
...
Cuộc gặp lại tại hang Vạn Kiếp
Kim Dung không chỉ xuất sắc trong việc miêu tả những trận ác đấu kinh thiên động địa, mà còn là bậc thầy trong việc dàn dựng những tình huống bi hài, mang đậm màu sắc lãng mạn và trào phúng. Tình huống Đoàn Chính Thuần lén dùng đường hầm để chui lên phòng hội ngộ cùng người tình cũ Cam Bảo Bảo ngay giữa lúc hang Vạn Kiếp đang rối ren, và suýt bị Chung Vạn Cừu bắt tại trận, là một phân đoạn như vậy, lột tả trọn vẹn bản tính của các nhân vật.
Kể lại tình huống
Trong lúc các vị cao thủ nước Đại Lý (Ba Thiên Thạch, Phạm Hoa, Hoa Hách Cấn) hì hục đào một đường hầm ngầm vào tận hang Vạn Kiếp để cứu Đoàn Dự, đường hầm này đã vô tình nối liền khu vực bên ngoài với phòng riêng trong cốc.
Vào lúc đêm khuya thanh vắng, khi Chung Vạn Cừu ra ngoài giải quyết công việc với quần hùng, Cam Bảo Bảo (Chung phu nhân) ở lại trong phòng một mình. Bầu không khí tĩnh lặng khiến nàng không khỏi bồi hồi, tương tư nhớ lại những kỷ niệm ân ái năm xưa cùng tình lang Đoàn Chính Thuần.
Giữa lúc tâm trí đang chìm đắm trong cõi mộng, đột nhiên một viên gạch lát sàn nhà bị đẩy lên. Từ dưới đường hầm tối tăm, một người đàn ông nhô đầu lên. Cam Bảo Bảo suýt thét lên kinh hãi, nhưng lập tức nhận ra đó chính là Đoàn Chính Thuần – người đàn ông mà nàng vừa oán hận lại vừa yêu thương say đắm.
Bản tính phong lưu, không quản nguy hiểm của vị Trấn Nam Vương lại trỗi dậy. Ông không kìm được tình cảm, chui hẳn lên phòng và vòng tay ôm chầm lấy Cam Bảo Bảo. Hai người xúc động nghẹn ngào, buông những lời âu yếm sau bao năm xa cách.
Thế nhưng, khoảnh khắc lãng mạn ấy chỉ kéo dài được vài phút. Đột nhiên, tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên, Chung Vạn Cừu quay trở lại phòng và đẩy cửa xông vào. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đoàn Chính Thuần buộc phải vội vàng chui tọt xuống lỗ hổng dưới sàn nhà, đậy nắp gạch lại vừa vặn lúc Chung Vạn Cừu bước vào. Chung Vạn Cừu vốn đa nghi, thấy thái độ bối rối, khuôn mặt ửng hồng và hơi thở gấp gáp của vợ thì vô cùng sinh nghi. Lão lùng sục khắp phòng, ngó nghiêng mọi ngóc ngách nhưng vì đường hầm quá bí mật, lão không thể tìm ra dấu vết của tình địch, đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà không làm gì được.
Bình luận và đánh giá
* Sự liều lĩnh của kẻ đa tình Đoàn Chính Thuần:
Tình huống này khắc họa đậm nét nhất chữ "Tình" và bản tính phong lưu trong con người Đoàn Chính Thuần. Hang Vạn Kiếp lúc đó đang là hang hùm nọc rắn, Đoàn Diên Khánh cùng Tứ đại ác nhân và Chung Vạn Cừu đang giăng bẫy để hạ nhục người họ Đoàn.
Việc giải cứu con trai đang vô cùng cấp bách. Ấy thế mà, khi biết đường hầm có lối thông, ông vẫn sẵn sàng mạo hiểm tính mạng, lén chui lên chỉ để được ôm người tình một lát. Hành động này vừa đáng trách vì sự vô kỷ luật trong lúc lâm nguy, nhưng lại vừa cho thấy sự cuồng si đến mức bất chấp tất cả của vị vương gia này. Ông đúng là hiện thân của câu nói: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu".
* Sự mâu thuẫn nội tâm của Cam Bảo Bảo:
Cam Bảo Bảo luôn cố gắng tỏ ra đoan trang, cự tuyệt Đoàn Chính Thuần để bảo vệ danh tiết và người chồng hiện tại. Nhưng khoảnh khắc Đoàn Chính Thuần bất ngờ ngoi lên từ dưới lòng đất, mọi rào cản lý trí của nàng đều sụp đổ.
* Sự mâu thuẫn nội tâm của Cam Bảo Bảo:
Cam Bảo Bảo luôn cố gắng tỏ ra đoan trang, cự tuyệt Đoàn Chính Thuần để bảo vệ danh tiết và người chồng hiện tại. Nhưng khoảnh khắc Đoàn Chính Thuần bất ngờ ngoi lên từ dưới lòng đất, mọi rào cản lý trí của nàng đều sụp đổ.
Cái ôm của nàng dành cho Đoàn Chính Thuần chứng tỏ ngọn lửa tình thuở thanh xuân chưa bao giờ nguội lạnh. Sự bối rối, luống cuống của nàng khi Chung Vạn Cừu bước vào là một nét tâm lý cực kỳ chân thực của một người phụ nữ đang chới với giữa bổn phận làm vợ và sự trỗi dậy của tình yêu mãnh liệt.
* Nỗi bi hài của Chung Vạn Cừu:
Đây là đỉnh cao của sự trào phúng. Chung Vạn Cừu lập ra tấm bia "Vạn cừu Đoàn chi mộ", thề giết mọi kẻ họ Đoàn, biến hang Vạn Kiếp thành pháo đài nội bất xuất ngoại bất nhập cốt chỉ để canh chừng vợ. Thế nhưng, kẻ thù lớn nhất của lão lại lù lù chui lên ngay giữa phòng ngủ của vợ lão từ dưới lòng đất. Lão ghen tuông đến phát điên, lùng sục khắp nơi nhưng lại hoàn toàn bất lực trước sự xuất quỷ nhập thần của đối phương.
* Nỗi bi hài của Chung Vạn Cừu:
Đây là đỉnh cao của sự trào phúng. Chung Vạn Cừu lập ra tấm bia "Vạn cừu Đoàn chi mộ", thề giết mọi kẻ họ Đoàn, biến hang Vạn Kiếp thành pháo đài nội bất xuất ngoại bất nhập cốt chỉ để canh chừng vợ. Thế nhưng, kẻ thù lớn nhất của lão lại lù lù chui lên ngay giữa phòng ngủ của vợ lão từ dưới lòng đất. Lão ghen tuông đến phát điên, lùng sục khắp nơi nhưng lại hoàn toàn bất lực trước sự xuất quỷ nhập thần của đối phương.
Sự ghen tuông của Chung Vạn Cừu trở thành một vở hài kịch, tô đậm triết lý: Càng cố sức giam cầm một người bằng thù hận và rào giậu, thì ranh giới ấy càng dễ dàng bị phá vỡ một cách trớ trêu nhất.
Cảm nhận chung
Góc nhìn nhân sinh qua đoạn trích này mang lại cho người đọc cảm giác giống như đang xem một thước phim hồi hộp và nghẹt thở. Ta vừa thót tim lo sợ cho đôi tình nhân vụng trộm sắp bị bắt quả tang bởi một người chồng hung hãn, lại vừa không khỏi bật cười trước sự mỉa mai của hoàn cảnh.
Nó cho thấy bút pháp của Kim Dung quả là tuyệt nghệ, khi đan cài một nốt nhạc tình ái lén lút, vừa nguy hiểm vừa hài hước, ngay giữa một khúc ca giang hồ đầy đao kiếm và sát khí. Tình yêu, sự ghen tuông và thói trăng hoa đã hoà quyện tạo nên một tấn bi hài kịch vô cùng thú vị và sống động.
...
Đoàn Chính Thuần: bậc vương giả phong lưu và tấn bi kịch của chữ "Tình"
Trong bức tranh võ lâm rộng lớn của Thiên Long Bát Bộ, Đoàn Chính Thuần hiện lên như một nét chấm phá đầy độc đáo. Nắm giữ tước vị Trấn Nam Vương, kiêm chức Bảo Quốc Đại Tướng Quân của nước Đại Lý, và là Hoàng thái đệ chờ ngày kế thừa ngôi báu, ông hội tụ đủ mọi yếu tố của một bậc nam nhi hoàn mỹ: võ công uyên thâm với tuyệt kỹ Nhất Dương Chỉ và Đoàn gia kiếm, dung mạo tuấn nhã, phong lưu đài các, cùng tính cách khảng khái, trượng nghĩa.
Thế nhưng, danh tiếng vang dội nhất của ông trên chốn giang hồ không phải là võ công hay quyền lực, mà chính là thói trăng hoa, đa tình bậc nhất thiên hạ. Cuộc đời ông là một chuỗi dài những cuộc phiêu lưu tình ái, để rồi cuối cùng, chính chữ "Tình" ấy đã dệt nên tấn bi kịch tàn khốc nhất cho bản thân và những người xung quanh.
"Đi đến đâu là tình ái đến đấy" - Sổ tay tình trường sặc sỡ
Bản tính lãng mạn của Đoàn Chính Thuần ngấm sâu vào trong xương tủy. Từ thuở thiếu thời bôn tẩu giang hồ cho đến khi trở thành bậc vương giả, ông đi đến đâu là vương víu tơ tình đến đó. Bất luận là khuê nữ gác tía lầu son hay thiếu phụ nạ dòng, hễ thấy mặt ông là thần hồn điên đảo, không sao ngăn chặn được mối tình bồng bột.
Danh sách những bóng hồng đi qua đời ông là một tập hợp những người đàn bà sắc sảo, xinh đẹp nhưng cũng thật nguy hiểm, sắc sảo:
1. Thư Bạch Phụng (Dao Đoan Tiên Tử): Người vợ chính thất văn võ song toàn, vì uất hận thói trăng hoa của chồng mà xuất gia làm đạo cô.
2. Tần Hồng Miên (Tu La Đao): Một nữ hiệp tính tình nóng nảy, hung hãn nhưng chỉ vì ông mà sinh ra sầu hận, xúi giục con gái đi ám sát tình địch.
3. Cam Bảo Bảo (Chung phu nhân): Mẹ của Chung Linh, phải cắn răng lấy một kẻ xấu xí xú lậu (Chung Vạn Cừu) để che giấu giọt máu của ông, nhưng trong lòng vẫn không thôi nhung nhớ.
4. Nguyễn Tinh Trúc: Thiếu phụ mỹ miều tại Tiểu Kính Hồ, mẹ của A Châu và A Tử. Chỉ cần ông đến bên cạnh, bà sẵn sàng quên đi việc hai đứa con gái bị bỏ rơi mười mấy năm trời.
5. Vương phu nhân (Vương Tiễn Thu / A La): Chủ nhân Mạn Đà sơn trang, vì yêu ông mà sinh hận, ép ông giết vợ để lấy mình. Khi bị từ chối, bà trở nên tàn độc, trồng bạt ngàn hoa sơn trà (loài hoa quê hương ông) và tàn sát bất cứ gã đàn ông nào phụ bạc.
6. Khang Mẫn (Mã phu nhân): Người đàn bà lẳng lơ, thâm độc bậc nhất. Bà ta dùng cả "Thập hương mê hồn tán" để chuốc say ông, trói lại, cắn đứt thịt trên vai ông cốt chỉ để ép ông thề nguyền chung thủy.
Trăng hoa nhưng lại cực kỳ "Chân tình"
Điểm đặc biệt nhất làm nên sức hút (và cả sự đáng sợ) của Đoàn Chính Thuần là ông không phải hạng tà dâm, đùa giỡn phụ nữ rồi bỏ. Ngược lại, ông yêu họ bằng một tấm lòng thành thực nhất.
Bất cứ lúc nào ở bên cạnh người tình nào, ông cũng đối đãi vô cùng nhiệt thành, sẵn sàng vì người đó mà mất mạng cũng không oán hối.
Khi bị Khang Mẫn trói chặt, kề dao vào ngực và cắn xé da thịt, ông vẫn buông lời ong bướm đê mê: "Dưới khóm mẫu đơn đành bỏ mạng, chết thành quỷ sứ cũng phong lưu. Tôi được chết về tay mình cũng là một sự khoái lạc hiếm có rồi".
Khi Vương phu nhân bị Mộ Dung Phục kề kiếm vào ngực uy hiếp, ông vì muốn bảo vệ mạng sống cho bà mà lớn tiếng thoá mạ, giả vờ tuyệt tình để Mộ Dung Phục lầm tưởng ông không còn quan tâm mà tha mạng cho bà.
Chính cái nết "yêu ai cũng thật lòng, thề thốt lời nào cũng rút gan rút ruột" đó đã khiến những người đàn bà của ông dù bị bỏ rơi, oán hận đến mấy, chỉ cần gặp lại, nghe vài câu đường mật của ông là lập tức mềm nhũn, quên hết hận thù.
Nghiệp chướng ái tình và sự trừng phạt tàn khốc
Kim Dung đã dùng luật Nhân Quả của Phật giáo để giáng xuống đầu Đoàn Chính Thuần những đòn trừng phạt tàn nhẫn nhất cho thói phong lưu của ông.
* Bi kịch của thế hệ sau:
Những cuộc tình chớp nhoáng rải rác khắp giang hồ đã sinh ra một loạt những cô con gái tư sinh xinh đẹp (Mộc Uyển Thanh, Chung Linh, Vương Ngữ Yên, A Châu, A Tử). Sự vô trách nhiệm của ông khiến những đứa trẻ này lưu lạc, lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương và nhiễm thói tàn độc. Đau đớn hơn, cậu con trai (trên danh nghĩa) của ông là Đoàn Dự lại liên tục rơi vào lưới tình với chính những cô em gái cùng cha khác mẹ này, tạo ra vô số những tình huống dở khóc dở cười và những vết thương tâm lý sâu sắc.
* Cái kết thảm khốc tột cùng:
Mối nợ phong tình của ông cuối cùng cũng đến ngày phải trả nợ bằng máu. Tại Sơn trang của Vương phu nhân, khi bị Đoàn Diên Khánh và Mộ Dung Phục khống chế, ông đã phải bất lực mở to mắt nhìn Mộ Dung Phục đâm chết lần lượt từng người hồng nhan tri kỷ của mình: Nguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên, Cam Bảo Bảo và cuối cùng là Vương phu nhân. Bốn người phụ nữ từng vì ông mà sầu khổ, hờn ghen, cuối cùng lại ôm nhau chết dưới một lưỡi kiếm oan nghiệt.
Lời trăng trối mang đậm cốt cách Đoàn Chính Thuần
Đứng trước thi thể của những người đàn bà mình yêu thương, Đoàn Chính Thuần không chọn cách sống tạm bợ. Ông vốn là người trọng anh hùng khí khái, thà chết không chịu nhục. Nhìn những hồng nhan vì mình mà mất mạng, ông quyết định tự vẫn để báo đáp tình nghĩa.
Trước khi dùng thanh kiếm đâm thẳng vào tim, ông đã quay sang người vợ chính thất Thư Bạch Phụng và thốt lên một câu nói tổng kết lại toàn bộ triết lý tình ái của đời mình:
"Phu nhân! Ta đối với nàng thật nhiều lỗi lầm. Ta coi những người đàn bà này cũng như nàng và đem lòng thương yêu tất cả, ta yêu họ với một tấm lòng thành thật cũng như đã yêu nàng."
Sự trớ trêu và mỉa mai cuối cùng của số phận giáng xuống ngay khi ông vừa nhắm mắt: Người con trai duy nhất mà ông yêu thương, bảo bọc, tự hào truyền lại ngai vàng - Đoàn Dự - thực chất lại không phải là cốt nhục của ông, mà là con của kẻ thù Đoàn Diên Khánh và Thư Bạch Phụng.
Đoàn Chính Thuần là một nhân vật được Kim Dung xây dựng rất thành công, đại diện cho một chữ "Tình" đa đoan, phức tạp. Cả cuộc đời ông chìm đắm trong sắc đẹp, gieo rắc tình yêu thương muôn nơi nhưng cuối cùng lại trắng tay, chết trong sự bao vây của thù hận và xác tàn của những bóng hồng. Ông đáng trách vì sự lãng mạn vô trách nhiệm, nhưng cũng khiến người ta phải ngậm ngùi, xót xa cho một kẻ làm quỷ phong lưu, lấy mạng sống để đền bù nợ tình.
....
...
Đoàn Chính Thuần: bậc vương giả phong lưu và tấn bi kịch của chữ "Tình"
Trong bức tranh võ lâm rộng lớn của Thiên Long Bát Bộ, Đoàn Chính Thuần hiện lên như một nét chấm phá đầy độc đáo. Nắm giữ tước vị Trấn Nam Vương, kiêm chức Bảo Quốc Đại Tướng Quân của nước Đại Lý, và là Hoàng thái đệ chờ ngày kế thừa ngôi báu, ông hội tụ đủ mọi yếu tố của một bậc nam nhi hoàn mỹ: võ công uyên thâm với tuyệt kỹ Nhất Dương Chỉ và Đoàn gia kiếm, dung mạo tuấn nhã, phong lưu đài các, cùng tính cách khảng khái, trượng nghĩa.
Thế nhưng, danh tiếng vang dội nhất của ông trên chốn giang hồ không phải là võ công hay quyền lực, mà chính là thói trăng hoa, đa tình bậc nhất thiên hạ. Cuộc đời ông là một chuỗi dài những cuộc phiêu lưu tình ái, để rồi cuối cùng, chính chữ "Tình" ấy đã dệt nên tấn bi kịch tàn khốc nhất cho bản thân và những người xung quanh.
"Đi đến đâu là tình ái đến đấy" - Sổ tay tình trường sặc sỡ
Bản tính lãng mạn của Đoàn Chính Thuần ngấm sâu vào trong xương tủy. Từ thuở thiếu thời bôn tẩu giang hồ cho đến khi trở thành bậc vương giả, ông đi đến đâu là vương víu tơ tình đến đó. Bất luận là khuê nữ gác tía lầu son hay thiếu phụ nạ dòng, hễ thấy mặt ông là thần hồn điên đảo, không sao ngăn chặn được mối tình bồng bột.
Danh sách những bóng hồng đi qua đời ông là một tập hợp những người đàn bà sắc sảo, xinh đẹp nhưng cũng thật nguy hiểm, sắc sảo:
1. Thư Bạch Phụng (Dao Đoan Tiên Tử): Người vợ chính thất văn võ song toàn, vì uất hận thói trăng hoa của chồng mà xuất gia làm đạo cô.
2. Tần Hồng Miên (Tu La Đao): Một nữ hiệp tính tình nóng nảy, hung hãn nhưng chỉ vì ông mà sinh ra sầu hận, xúi giục con gái đi ám sát tình địch.
3. Cam Bảo Bảo (Chung phu nhân): Mẹ của Chung Linh, phải cắn răng lấy một kẻ xấu xí xú lậu (Chung Vạn Cừu) để che giấu giọt máu của ông, nhưng trong lòng vẫn không thôi nhung nhớ.
4. Nguyễn Tinh Trúc: Thiếu phụ mỹ miều tại Tiểu Kính Hồ, mẹ của A Châu và A Tử. Chỉ cần ông đến bên cạnh, bà sẵn sàng quên đi việc hai đứa con gái bị bỏ rơi mười mấy năm trời.
5. Vương phu nhân (Vương Tiễn Thu / A La): Chủ nhân Mạn Đà sơn trang, vì yêu ông mà sinh hận, ép ông giết vợ để lấy mình. Khi bị từ chối, bà trở nên tàn độc, trồng bạt ngàn hoa sơn trà (loài hoa quê hương ông) và tàn sát bất cứ gã đàn ông nào phụ bạc.
6. Khang Mẫn (Mã phu nhân): Người đàn bà lẳng lơ, thâm độc bậc nhất. Bà ta dùng cả "Thập hương mê hồn tán" để chuốc say ông, trói lại, cắn đứt thịt trên vai ông cốt chỉ để ép ông thề nguyền chung thủy.
Trăng hoa nhưng lại cực kỳ "Chân tình"
Điểm đặc biệt nhất làm nên sức hút (và cả sự đáng sợ) của Đoàn Chính Thuần là ông không phải hạng tà dâm, đùa giỡn phụ nữ rồi bỏ. Ngược lại, ông yêu họ bằng một tấm lòng thành thực nhất.
Bất cứ lúc nào ở bên cạnh người tình nào, ông cũng đối đãi vô cùng nhiệt thành, sẵn sàng vì người đó mà mất mạng cũng không oán hối.
Khi bị Khang Mẫn trói chặt, kề dao vào ngực và cắn xé da thịt, ông vẫn buông lời ong bướm đê mê: "Dưới khóm mẫu đơn đành bỏ mạng, chết thành quỷ sứ cũng phong lưu. Tôi được chết về tay mình cũng là một sự khoái lạc hiếm có rồi".
Khi Vương phu nhân bị Mộ Dung Phục kề kiếm vào ngực uy hiếp, ông vì muốn bảo vệ mạng sống cho bà mà lớn tiếng thoá mạ, giả vờ tuyệt tình để Mộ Dung Phục lầm tưởng ông không còn quan tâm mà tha mạng cho bà.
Chính cái nết "yêu ai cũng thật lòng, thề thốt lời nào cũng rút gan rút ruột" đó đã khiến những người đàn bà của ông dù bị bỏ rơi, oán hận đến mấy, chỉ cần gặp lại, nghe vài câu đường mật của ông là lập tức mềm nhũn, quên hết hận thù.
Nghiệp chướng ái tình và sự trừng phạt tàn khốc
Kim Dung đã dùng luật Nhân Quả của Phật giáo để giáng xuống đầu Đoàn Chính Thuần những đòn trừng phạt tàn nhẫn nhất cho thói phong lưu của ông.
* Bi kịch của thế hệ sau:
Những cuộc tình chớp nhoáng rải rác khắp giang hồ đã sinh ra một loạt những cô con gái tư sinh xinh đẹp (Mộc Uyển Thanh, Chung Linh, Vương Ngữ Yên, A Châu, A Tử). Sự vô trách nhiệm của ông khiến những đứa trẻ này lưu lạc, lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương và nhiễm thói tàn độc. Đau đớn hơn, cậu con trai (trên danh nghĩa) của ông là Đoàn Dự lại liên tục rơi vào lưới tình với chính những cô em gái cùng cha khác mẹ này, tạo ra vô số những tình huống dở khóc dở cười và những vết thương tâm lý sâu sắc.
* Cái kết thảm khốc tột cùng:
Mối nợ phong tình của ông cuối cùng cũng đến ngày phải trả nợ bằng máu. Tại Sơn trang của Vương phu nhân, khi bị Đoàn Diên Khánh và Mộ Dung Phục khống chế, ông đã phải bất lực mở to mắt nhìn Mộ Dung Phục đâm chết lần lượt từng người hồng nhan tri kỷ của mình: Nguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên, Cam Bảo Bảo và cuối cùng là Vương phu nhân. Bốn người phụ nữ từng vì ông mà sầu khổ, hờn ghen, cuối cùng lại ôm nhau chết dưới một lưỡi kiếm oan nghiệt.
Lời trăng trối mang đậm cốt cách Đoàn Chính Thuần
Đứng trước thi thể của những người đàn bà mình yêu thương, Đoàn Chính Thuần không chọn cách sống tạm bợ. Ông vốn là người trọng anh hùng khí khái, thà chết không chịu nhục. Nhìn những hồng nhan vì mình mà mất mạng, ông quyết định tự vẫn để báo đáp tình nghĩa.
Trước khi dùng thanh kiếm đâm thẳng vào tim, ông đã quay sang người vợ chính thất Thư Bạch Phụng và thốt lên một câu nói tổng kết lại toàn bộ triết lý tình ái của đời mình:
"Phu nhân! Ta đối với nàng thật nhiều lỗi lầm. Ta coi những người đàn bà này cũng như nàng và đem lòng thương yêu tất cả, ta yêu họ với một tấm lòng thành thật cũng như đã yêu nàng."
Sự trớ trêu và mỉa mai cuối cùng của số phận giáng xuống ngay khi ông vừa nhắm mắt: Người con trai duy nhất mà ông yêu thương, bảo bọc, tự hào truyền lại ngai vàng - Đoàn Dự - thực chất lại không phải là cốt nhục của ông, mà là con của kẻ thù Đoàn Diên Khánh và Thư Bạch Phụng.
Đoàn Chính Thuần là một nhân vật được Kim Dung xây dựng rất thành công, đại diện cho một chữ "Tình" đa đoan, phức tạp. Cả cuộc đời ông chìm đắm trong sắc đẹp, gieo rắc tình yêu thương muôn nơi nhưng cuối cùng lại trắng tay, chết trong sự bao vây của thù hận và xác tàn của những bóng hồng. Ông đáng trách vì sự lãng mạn vô trách nhiệm, nhưng cũng khiến người ta phải ngậm ngùi, xót xa cho một kẻ làm quỷ phong lưu, lấy mạng sống để đền bù nợ tình.
....
Bài liên quan:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét