Bạch Y
(Dành cho fan kiếm hiệp Kim Dung) - Trong thế giới võ hiệp muôn màu và vô cùng khốc liệt của Thiên Long Bát Bộ, nếu Vương Ngữ Yên sở hữu nhan sắc thần tiên, trí tuệ uyên bác về võ học thiên hạ, Mộc Uyển Thanh mang vẻ đẹp hoang dã lạnh lùng, thì A Châu lại nổi bật lên như một đoá hoa lan toả hương thơm dịu dàng, thông minh, tinh nghịch, đằm thắm thiết tha. Đặc biệt thú vị, A Châu nắm giữ một tuyệt kỹ vô tiền khoáng hậu: Thuật hoá trang (dịch dung). Chính tài nghệ này của nàng, đã tạo nên những tình huống khóc cười thú vị, cứu mạng biết bao quần hùng. Nhưng than ôi trớ trêu thay, thuật hoá trang cũng là bản án tử hình khép lại cuộc đời A Châu trong bi kịch tột cùng, kết thúc bi thảm của một mối tình làm rơi lệ hàng triệu độc giả.
Thân thế, hoàn cảnh và sắc đẹp
* Thân thế đẫm nước mắt:
A Châu xuất thân là một nha hoàn (thị tỳ) tâm phúc phục thị Mộ Dung công tử tại Thính Hương Tinh Xá (Cô Tô). Tuy nhiên, thân phận thật sự của nàng vô cùng ngang trái. Nàng chính là đứa con gái tư sinh của Trấn Nam vương nước Ðại Lý - Ðoàn Chính Thuần và một người tình tên Nguyễn Tinh Trúc.
Vì gia pháp nhà ngoại vô cùng nghiêm ngặt, người mẹ sợ hãi không dám mang con về nhà nên đã đem nàng (lúc đó mới hơn một tuổi) cho người khác nuôi. Trên vai trái của nàng có thích một chữ "ÐOÀN" sắc đỏ tươi như máu để làm ám hiệu nhận mặt. Kỷ vật duy nhất nàng mang theo là một nửa chiếc khoá vàng có chạm mười chữ nhỏ: "A Thi vừa mười tuổi, càng lớn càng tinh ranh". Sống cảnh mồ côi lưu lạc từ nhỏ, nàng lấy màu áo hồng lợt mình ưa thích làm tên, gọi là A Châu.
* Sắc đẹp thông tuệ:
Dù là phận nha hoàn, A Châu mang một vẻ đẹp vô cùng khả ái, thanh tú. Nàng sở hữu khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt trong sáng đen láy linh động và mang nét hoạt bát, lanh lợi. Dưới con mắt si tình và tinh tế của Ðoàn Dự, sắc đẹp của A Châu cùng A Bích được miêu tả: "Một cô thuỳ mị ôn hòa, một cô hoạt bát lanh lợi mỗi cô một vẻ riêng". Vẻ đẹp của nàng không phải kiểu uy nghi chấn động, mà là nét duyên dáng, thông tuệ, khiến người khác luôn cảm thấy dễ chịu và ấm áp.
Tài hoá trang và những lần giả dạng kinh điển
Thuật hoá trang thần sầu quỷ khốc của A Châu không do một cao nhân nào truyền dạy. Nàng từng thừa nhận với Tiêu Phong: "Từ thưở nhỏ tôi đùa nghịch bắt chước người chơi. Thế rồi tôi càng tập bắt chước cách giả trang càng giống hệt, chứ làm gì có thầy dạy?". Nàng không chỉ thay đổi dung mạo bằng phấn sáp, mà còn biến đổi cả thanh âm, cử chỉ, dáng điệu, khiến những kẻ giảo quyệt nhất giang hồ cũng bị qua mặt.
Dưới đây là những lần hoá trang xuất thần của nàng:
* Giả làm quản gia Tôn Tam và Lão Thái Thái để lừa Cưu Ma Trí:
Khi Ðại Luân Minh Vương Cưu Ma Trí bắt cóc Ðoàn Dự đến Cô Tô, A Châu đã thi triển tài nghệ để cứu nguy. Ban đầu, nàng giả làm một lão quản gia gầy nhom tên Tôn Tam, cự tuyệt khéo léo yêu cầu của lão tăng: "Muốn động đến di thể lão gia tiểu nhân ư? Ha ha! Cái đó thì đừng hòng". Sau đó, nàng thoắt cái biến thành một bà lão tai điếc, mắt mờ, lưng còng, giọng nói phều phào để trêu cợt Cưu Ma Trí và bắt Ðoàn Dự phải lạy mình.
Sự hoá trang xuất sắc đến mức Cưu Ma Trí hoàn toàn tin sái cổ. Nàng chỉ bị Ðoàn Dự phát hiện chân tướng vì chàng ngửi thấy... mùi hương thiếu nữ trinh nguyên thoang thoảng phát ra từ người nàng, thứ mà các đạo cụ giả mạo không thể che giấu.
* Giả làm nhà sư Trí Thanh trộm Dịch Cân Kinh tại Thiếu Lâm:
Ðể lấy trộm bí kíp võ công cho Mộ Dung Phục, A Châu đã giả làm Trí Thanh hoà thượng trà trộn vào viện Bồ Ðề chùa Thiếu Lâm. Ðể cải thiện vóc dáng nhỏ bé của mình, nàng dùng một thủ đoạn kỳ công: "Nàng đệm gót bằng một bàn chân giả cho cao người lên, lấy bông đệm vào vai, vào bụng cho tầm vóc to lớn,dùng bột dùng phấn nhồi cho lớn mặt ra". Dù bị Huyền Từ phương trượng đánh trúng trọng thương thập tử nhất sinh, nàng vẫn mang trót lọt cuốn *Dịch Cân Kinh* chữ Phạn ra ngoài.
* Giả làm Tiết Thần Y trốn khỏi Tụ Hiền Trang:
Trong thời gian trị thương tại Tụ Hiền Trang, nàng đã quan sát kỹ điệu bộ, giọng nói của Diêm Vương Ðịch Tiết Thần Y. Tối hôm đó, nàng giả vờ ngất xỉu, đợi Tiết Thần Y bắt mạch rồi điểm huyệt lão, trói lại trên giường. Ðỉnh cao của sự táo bạo là nàng lấy dao cạo... cạo luôn bộ râu lốm đốm của thần y để dán lên cằm mình: "Tôi mở hòm thuốc của lão ra lấy một lưỡi dao cạo tuột bộ râu của lão đính vào cằm tôi". Nàng đường hoàng bước ra khỏi trang viện trước mũi quần hùng mà không ai hay biết.
* Giả làm Kiều Phong giải cứu Cái Bang:
Tại chùa Thiên Ninh, để cứu các trưởng lão Cái Bang bị dính độc của Tây Hạ, A Châu mạnh dạn cải trang thành chính Kiều Phong có thân hình to lớn khôi vĩ, đi cùng Ðoàn Dự (đóng giả Mộ Dung Phục). Nàng bôi mặt đen đi, giả giọng ồm ồm oai phong lẫm liệt, dõng dạc nói với lính Tây Hạ: "Các ngươi mau vào báo với tướng quân các ngươi có Kiều Phong ở Cái Bang cùng Mộ Dung Phục ở Giang Nam đến bái kiến Hách Liên đại tướng quân nước Tây Hạ". Bằng mưu trí, nàng đã lừa Hách Liên Thiết Thụ hít phải thuốc giải độc đã bị hoán đổi, cứu thoát toàn bộ Cái Bang.
* Giả làm Chấp pháp trưởng lão Bạch Thế Kính:
Ðể giúp Tiêu Phong điều tra thân phận "Thủ lĩnh đại ca", A Châu đã cải trang thành vị trưởng lão thiết diện vô tư Bạch Thế Kính đến gặp Mã phu nhân Khang Mẫn. Từ tướng mạo, giọng nói đến cách hành xử lạnh lùng đều giống y hệt. Bằng một chiêu "lùi để tiến" và thề độc, nàng đã lừa được Khang Mẫn tiết lộ cái tên Trấn Nam vương Ðoàn Chính Thuần.
* Bi kịch cuối cùng - Giả làm Ðoàn Chính Thuần:
Chính sự tài tình trong việc hoá trang và tin tức lừa dối từ Mã phu nhân đã đưa A Châu đến án tử. Khi phát hiện Ðoàn Chính Thuần chính là cha đẻ của mình, vì sợ Tiêu Phong dùng "Hàng Long Thập Bát Chưởng" đánh chết cha mình, dẫn đến việc họ Ðoàn dùng "Lục Mạch Thần Kiếm" báo thù Tiêu Phong, nàng đã chọn cách hy sinh. Nàng cải trang thành Ðoàn Chính Thuần, đến điểm hẹn trên cầu đá xanh và gánh trọn vẹn đòn "Kháng long hữu hối" của người yêu.
Bi kịch của chữ "Tình"
* Tài năng tỷ lệ thuận với đức hy sinh:
Thuật dịch dung của A Châu không chỉ đơn thuần là một kỹ năng giang hồ, nó là bức bình phong để Kim Dung bộc lộ vẻ đẹp tâm hồn của nàng. Mỗi lần hoá trang của A Châu đều xuất phát từ mục đích bảo vệ hoặc giúp đỡ người khác: Cứu Ðoàn Dự, trộm kinh sách cho Mộ Dung Phục, cứu quần hùng Cái Bang, và giúp Tiêu Phong tìm thù nhân. Nàng chưa bao giờ dùng tài năng ấy để vụ lợi cá nhân hay hãm hại người vô tội.
* Bi kịch của chữ "Tình":
Cuộc đời A Châu mang đậm tính bi kịch nhân quả. Nhờ tài hoá trang giả làm hoà thượng, nàng gặp được Tiêu Phong và nảy sinh mối tình khắc cốt ghi tâm. Nàng tự hào thề nguyện theo ông ra ngoài ải Nhạn Môn chăn dê: "Dù theo đại gia đi giết người đốt nhà, ăn trộm, ăn cướp tôi chẳng còn hối hận nữa là".
Nhưng cũng chính vì thuật hoá trang quá hoàn hảo, cộng thêm sự giảo quyệt của Khang Mẫn, nàng đã tự tước đi sinh mạng của mình. Cảnh tia chớp rạch ngang trời, soi rõ gương mặt A Châu dưới lớp nguỵ trang Ðoàn Chính Thuần và tiếng gào khóc xé gan nát ruột của Tiêu Phong: "A Châu! A Châu! Trời ơi! Té ra là nàng!" là một trong những khoảnh khắc ám ảnh và đau đớn nhất toàn bộ tiểu thuyết.
A Châu là một nhân vật phụ nhưng để lại bóng hình rực rỡ nhất trong Thiên Long Bát Bộ. Tài nghệ hoá trang của nàng mang lại những trang viết đầy tiếng cười dí dỏm, thông minh, nhưng giọt nước mắt nàng để lại bên cầu đá xanh lại vĩnh viễn tạc vào lòng người đọc một bức tượng đài về sự hy sinh cao cả vì tình yêu và lòng hiếu thảo. Mớ đạo cụ phấn sáp giả tạo ấy cuối cùng lại tôn vinh một trái tim chân thật, trong sáng và cao thượng bậc nhất trên chốn giang hồ.
...
Huyết lệ bên cầu đá xanh: Lưới tình oan nghiệt của Tiêu Phong và A Châu
Trong kho tàng võ hiệp Kim Dung, có vô vàn những cái chết để lại sự tiếc thương, nhưng có lẽ không một phân đoạn nào mang sức sát thương tâm lý dữ dội, tàn khốc và ám ảnh người đọc bằng sự kiện đêm mưa bão trên cầu đá xanh ở Tín Dương. Ðó là khoảnh khắc đại anh hùng Tiêu Phong tự tay tung chưởng đánh chết người con gái mình yêu thương nhất bằng chính môn tuyệt học làm nên tên tuổi của mình. Thảm kịch ấy không chỉ cướp đi sinh mạng của A Châu, mà còn vĩnh viễn giết chết linh hồn của bậc kiêu hùng, để lại trong lòng độc giả một nỗi xót xa, đớn đau tột cùng về sự trêu ngươi của số phận.
Ðêm mưa bão và phát chưởng oan nghiệt
Sau khi dùng thuật dịch dung giả dạng Bạch Thế Kính lừa được Mã phu nhân, A Châu và Tiêu Phong đinh ninh rằng kẻ "Thủ lĩnh đại ca" gây ra thảm án Nhạn Môn Quan năm xưa chính là Trấn Nam vương Ðoàn Chính Thuần. Mang trong lòng mối thù giết cha mẹ, giết sư phụ, giết cha mẹ nuôi, Tiêu Phong đã hẹn Ðoàn Chính Thuần canh ba ra cầu đá xanh quyết một trận sinh tử.
Ðêm hôm đó, thời tiết như cũng đồng lõa với tấn bi kịch của con người: "Mảnh trăng còn chiếu ánh vàng xuống nước long lanh, nhưng mây đen đã kéo gần phủ kín mít. Thỉnh thoảng tia chớp lóe lên làm cho cánh đồng hoang sáng rực một cái rồi trở lại tối om". Tiêu Phong ra tay, dồn toàn bộ kình lực vào chiêu "Kháng long hữu hối" – thế chưởng dương cương bậc nhất thiên hạ.
Kẻ thù ngã gục. Nhưng sự đắc thắng của việc báo thù không diễn ra. Thay vào đó là một sự kinh hãi lạnh toát sống lưng khi Tiêu Phong xách người kia lên. Kẻ thù vốn võ công cao cường sao lại nhẹ bổng đi mấy chục cân?.
Một tia chớp loé lên, xé toạc màn đêm và xé toạc cả bầu vũ trụ của Tiêu Phong. Bàn tay chạm vào khuôn mặt đối phương thấy mềm xèo, trơn tuột. Dưới ánh chớp, chân tướng phơi bày, Tiêu Phong thét lên một tiếng tuyệt vọng đến rợn người: "- A Châu! A Châu! Trời ơi! Té ra là nàng!".
Vừa mới tìm ra cội nguồn, nhận ra mình là cốt nhục của Ðoàn Chính Thuần qua hình xăm chữ "ÐOÀN" trên vai và chiếc khoá vàng, A Châu đã rơi vào bi kịch khủng khiếp nhất: Một bên là người cha ruột thịt vừa nhận mặt, một bên là vị tình lang nàng yêu hơn cả sinh mạng. Nàng không thể trơ mắt nhìn cha chết, nhưng càng không thể để Tiêu Phong mất mạng.
Sự tàn nhẫn của số phận nằm ở chỗ, chính cái tài nghệ hoá trang dịch dung thần sầu quỷ khốc của A Châu – thứ tài năng từng mang lại cho nàng bao tiếng cười tinh nghịch, từng giúp Tiêu Phong thoát hiểm, nay lại trở thành lưỡi đao kết liễu cuộc đời nàng. Nàng giả dạng quá giống, giống đến mức một người mẫn tiệp như Tiêu Phong cũng không thể nhận ra trong đêm tối mịt mùng.
* Với Tiêu Phong, khoảnh khắc ấy là sự sụp đổ hoàn toàn của một bức tượng đài
Thế nhưng, ngay cả khi trút những hơi thở cuối cùng, A Châu vẫn chỉ lo nghĩ cho Tiêu Phong. Nàng sợ ông tự tử theo mình, nên đã dùng chút hơi tàn để buộc chặt ông lại với dương thế bằng hai lời khẩn cầu. Nàng bắt ông hứa: "- Ðại ca ơi! Ðại ca hứa với tôi, vĩnh viễn không tự hủy hoại thân mình.", và trao cho ông trách nhiệm bảo bọc đứa em gái A Tử: "Tiểu muội chỉ có một đứa em cùng cha khác mẹ sinh ra... xin đại ca chiếu cố đến nó, tôi lo nó lầm đường lạc lối.". Nàng tinh tế và thấu hiểu ông đến mức biết rằng, chỉ khi giao cho ông một "trách nhiệm", ông mới chịu sống tiếp.
Muôn đời một tiếng thở dài day dứt không nguôi
Sự xót xa tột cùng nằm ở chỗ: Cái chết ấy vốn dĩ có thể tránh được, nhưng lại bị đẩy đến bởi một chuỗi những sự trùng hợp và dối trá oan nghiệt. Nếu Khang Mẫn không vì lòng dạ thâm độc, lẳng lơ mà bịa chuyện vu oan cho Ðoàn Chính Thuần; nếu A Châu không quá thông minh để nghe lén được bí mật thân thế; và nếu trời không đổ mưa bão che khuất tầm nhìn... thì bi kịch đã không xảy ra. Chính A Châu lúc hấp hối cũng phải thốt lên lời oán thán ông trời: "- Người ta thường nói rằng: "Bất luận việc gì cũng có trời ở trong". Trước đây tôi không tin như vậy nhưng dễ thường đúng thật.".
Hình ảnh Tiêu Phong bế thi thể A Châu, để máu hoà với nước mắt tầm tã nhỏ xuống khuôn mặt nhợt nhạt của nàng tạo thành một dòng "huyết tâm ly", chạy điên cuồng trong sấm sét, gào khóc vô vọng là một thước phim bi tráng mang tầm vóc sử thi. Nỗi đau ấy vượt qua ranh giới của những trang sách, găm thẳng vào tim độc giả, khiến chúng ta cũng phải uất nghẹn khóc thương cho một kiếp hồng nhan bạc mệnh.
Kết luận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét