Bạch Y
(Kiếm hiệp Kim Dung) - Lời đầu: Phóng tác về cuộc sống, suy nghĩ và tâm trạng của Đông Phương Bất Bại, Giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo trong căn phòng nhỏ tại tổng hành dinh Hắc Mộc Nhai, một nơi biệt lập, hung hiểm, không mấy ai lọt vào được. Trong tác phẩm: Tiếu ngạo giang hồ.
Mỗi buổi sớm ở Hắc Mộc Nhai luôn bắt đầu bằng một màn sương đặc quánh, lạnh buốt tràn qua những rặng đá tai mèo nhọn hoắt. Nhưng sâu bên trong tẩm cung của Giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo, không khí lại mang một mùi hương hoàn toàn khác: mùi ngọt lịm đến ngột ngạt của hoa nhài trộn lẫn với hương phấn son thượng hạng từ Tô Châu tiến cống.
Tuyết Nhi bưng khay đồng đựng nước rửa mặt, rón rén bước qua tấm rèm lụa mỏng màu đỏ thẫm. Nàng là thị nữ duy nhất được phép bước vào đây khi vầng thái dương chưa ló dạng.
Ở gian phòng phía trong, một dáng người mảnh mai đang ngồi quay lưng lại phía cửa, lặng lẽ chải mái tóc dài chấm gót. Chiếc áo choàng bằng gấm thêu hoa mẫu đơn đỏ rực chảy tràn trên mặt sàn gỗ bóng loáng.
"Giáo chủ, nước ấm đã chuẩn bị xong," Tuyết Nhi cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Người ngồi gương không quay lại, chỉ khẽ gật đầu. Một giọng nói vang lên, thanh mảnh, dịu dàng, nhưng ẩn chứa một thứ nội lực khiến các tầng rèm lụa xung quanh khẽ lay động:
"Tuyết Nhi, lại đây chải tóc cho ta. Hôm nay… Liên đệ sẽ đến."
Tuyết Nhi bước tới, đón lấy chiếc lược sừng tê giác. Khi nhìn vào gương, nàng không khỏi nén một tiếng thở dài thầm lặng. Người đàn ông trong gương – kẻ từng dùng một chiếc kim thêu đâm mù mắt ba đại cao thủ trên đỉnh chính phái, kẻ mà cả giang hồ nghe tên đã mất mật – giờ đây đang nhìn ngắm những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt với một nỗi sợ hãi thuần túy của một người phụ nữ lo âu về tuổi tác.
"Ngươi xem, phấn hồng này có che được nét mệt mỏi này không?" Đông Phương Bất Bại khẽ chạm ngón tay thon dài vào gò má. "Dạo này Liên đệ bận rộn việc giáo vụ, nhìn thấy ta tiều tụy, chàng sẽ không vui."
"Giáo chủ thần công cái thế, dung nhan vạn năm không phai," Tuyết Nhi đáp theo bản năng của một kẻ sống dưới trướng ma giáo.
Đông Phương Bất Bại bỗng bật cười. Tiếng cười không có sự ngạo nghễ của bậc thiên hạ đệ nhất, mà nghe chua chát, rã rời:
"Thần công cái thế? Thiên hạ đệ nhất? Để làm gì chứ? Nếu có thể đổi lấy việc làm một người phụ nữ bình thường, ngày ngày nấu cơm thêu áo cho chàng, ta thà phế bỏ toàn bộ Quỳ Hoa Bảo Điển ngay lập tức."
Tuyết Nhi im lặng, tay đưa lược nhẹ nhàng hơn. Nàng ở bên cạnh người này đủ lâu để hiểu rằng, tẩm cung xa hoa này không phải là một vương quốc, mà là một chiếc lồng kính. Và con quái vật đáng sợ nhất giang hồ thực chất chỉ là một kẻ đáng thương, tự giam cầm mình trong ảo vọng về một tình yêu thuần khiết.
Buổi trưa, ánh nắng hiếm hoi của đỉnh Hắc Mộc Nhai rọi qua khung cửa sổ tròn, chiếu vào khu vườn thượng uyển biệt lập bên trong tẩm cung. Đây là nơi duy nhất trên đỉnh núi hắc ám này có hoa nở bốn mùa.
Tiếng bước chân rầm rập từ xa vọng lại. Không cần nhìn, Tuyết Nhi cũng biết là ai. Chỉ có một người duy nhất được phép đi giày da nện gót chan chát vào thánh địa này mà không sợ bị phanh thây.
Dương Liên Đình bước vào. Gã cao lớn, râu hùm hàm én, diện mạo oai phong nhưng ánh mắt lại hừng hực thứ dã tâm thô thiển của một kẻ tiểu nhân đắc chí. Đi sau gã là hai tên tổng quản đang khúm núm bưng hai hòm gỗ lớn.
"Đông Phương!" Dương Liên Đình gọi lớn, giọng điệu hách dịch, hoàn toàn không có nửa điểm cung kính dành cho một vị giáo chủ.
Từ trong rèm, Đông Phương Bất Bại gần như bay ra. Vạt áo đỏ lướt đi trong không trung như một cánh bướm khổng lồ. Gương mặt vừa được trang điểm kỹ lưỡng bừng sáng niềm vui thuần khiết, hai tay dang rộng ôm chầm lấy thắt lưng của Dương Liên Đình.
"Liên đệ, chàng đến rồi! Ta chờ chàng cả buổi sáng," Đông Phương thỏ thẻ, áp mặt vào bờ ngực thô ráp của gã.
Dương Liên Đình để mặc cho vị giáo chủ ôm ấp, gương mặt gã không có lấy một chút tình cảm, chỉ có sự chịu đựng pha lẫn đắc ý. Gã hất hàm bảo hai tên thuộc hạ đặt hòm xuống, rồi vỗ vỗ vào vai Đông Phương:
"Được rồi, đứng thẳng lên xem nào. Ta mang đồ tốt đến cho ngươi đây."
Đông Phương Bất Bại ngoan ngoãn lùi lại, ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ nhìn nhân tình. Dương Liên Đình mở hòm, bên trong toàn là lụa là, phấn son đắt giá cướp được từ các đoàn xe tiêu cục chính phái, cùng với đó là một sấp mật nghị dày cộp.
"Đây là danh sách những kẻ trong giáo có ý đồ phản nghịch, còn có mấy tên trưởng lão phái Hằng Sơn dám buông lời xúc phạm ngươi," Dương Liên Đình lạnh lùng nói. "Ngươi xem rồi ký lệnh trừng phạt đi. Tiện thể, ban thêm cho ta ba vạn lượng bạc để phát cho trung quân."
Đông Phương Bất Bại liếc nhìn sấp mật nghị, đôi mày ngài khẽ nhíu lại. Người có thể lừa cả thiên hạ, nhưng làm sao không biết Dương Liên Đình đang mượn danh nghĩa của mình để thanh trừng dị kỷ, vơ vét của cải? Những kẻ gã muốn giết, có người là công thần khai giáo, có người chỉ vì không chịu quỳ lạy gã.
Tuyết Nhi đứng trong góc phòng, tim đập thình thịch. Nàng run sợ nghĩ rằng vị giáo chủ độc đoán ngày nào sẽ nổi giận.
Nhưng không. Đông Phương Bất Bại chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung đến nhu nhược. Người đón lấy ngọn bút lông từ tay Dương Liên Đình, không thèm đọc một chữ, nhanh chóng hạ ấn ký của Giáo chủ xuống dưới góc da thuộc.
"Chỉ cần là điều Liên đệ muốn, ta đều làm," Đông Phương nhìn gã, ánh mắt dịu dàng như nước. "Giang hồ này, vạn chúng giáo đồ này, ta phong cho chàng làm Tổng quản, chính là để chàng chơi đùa. Chàng vui là được."
Dương Liên Đình thu lấy lệnh bài và sấp mật nghị, mắt sáng rực lên. Gã thỏa mãn ôm lấy vai Đông Phương, hôn một cái hờ hững lên trán người nọ: "Ngươi đúng là hiểu lòng ta nhất. Thôi, ta phải đi xử lý bọn phản nghịch đây."
Gã quay lưng đi thẳng, tiếng cười đắc ý vang vọng ngoài hành lang. Gã đi nhanh đến mức không thèm nhìn lại dĩa bánh hoa quế mà Đông Phương đã tự tay xuống bếp làm suốt hai canh giờ để chờ gã.
Căn phòng trở lại với sự tĩnh lặng lạnh lẽo. Đông Phương Bất Bại ngồi xuống cạnh chiếc bàn đá, nhìn dĩa bánh bắt đầu nguội ngắt. Vệt nắng chiều rọi qua khung cửa, kéo dài cái bóng cô độc của vị giáo chủ trên nền nhà.
Tuyết Nhi bước tới, định dọn dĩa bánh đi, thì bỗng nhiên Đông Phương Bất Bại lên tiếng, giọng trầm xuống, quay trở lại là giọng nói của một nam nhân nguyên bản:
"Tuyết Nhi, ngươi thấy ta có ngốc không?"
Tuyết Nhi giật mình, quỳ sụp xuống: "Nô tỳ không dám!"
"Đứng lên đi, ở đây không có người ngoài," Đông Phương thở dài, nhón một miếng bánh đưa lên miệng, nhai một cách chậm rãi, nuốt xuống vị ngọt chát. "Ta biết chàng lừa ta. Ta biết chàng dùng danh tiếng của ta để làm điều ác, khiến cả thiên hạ oán hận ta. Ta biết cả việc… chàng có năm thê bảy thiếp ở dưới chân núi."
Tuyết Nhi trố mắt nhìn, không kìm được sự kinh ngạc: "Giáo chủ… Người đã biết?"
"Ta là Đông Phương Bất Bại. Trên đời này có chuyện gì qua được mắt ta?" Đông Phương nhìn ra cửa sổ, nơi vệt nắng cuối cùng đang lùi dần ra khỏi căn phòng. "Nhưng Tuyết Nhi ạ, khi ngươi đứng ở đỉnh cao của quyền lực, xung quanh ngươi chỉ có hai loại người: kẻ muốn giết ngươi và kẻ sợ hãi ngươi. Chỉ có gã ngốc họ Dương kia, kẻ duy nhất dám mắng ta, dám đòi hỏi ta, dám nhìn thẳng vào mắt ta mà không run rẩy. Chàng là sợi dây duy nhất xích ta lại với thế giới loài người này. Nếu cắt đứt sợi dây đó, ta sẽ thực sự biến thành một con quỷ độc hành giữa hư không."
Người đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đón lấy những tia nắng cuối ngày yếu ớt. Gương mặt trang điểm lộng lẫy kia lúc này trông xa xăm và thánh thiện đến lạ kỳ.
"Chàng cần quyền lực, ta cho chàng quyền lực. Chàng cần tiền tài, ta cho chàng tiền tài. Ta biết chàng không yêu một bộ dạng nửa nam nửa nữ như ta, chàng chỉ yêu cái danh hiệu 'Đông Phương Bất Bại'. Vậy thì ta sẽ sắm vai một Đông Phương Bất Bại bất bại vì chàng. Cho đến ngày cái chết chia lìa…"
Tuyết Nhi nhìn bóng lưng đỏ rực của Đông Phương hòa vào hoàng hôn đỏ máu của Hắc Mộc Nhai. Trong lòng nàng không còn sự sợ hãi, chỉ còn một nỗi xót xa vô hạn. Hóa ra, kẻ mạnh nhất thế gian lại là kẻ cô độc nhất. Thần công vô địch rốt cục cũng không cầu được một cái ngoảnh đầu chân thành của người thương.
Giữa bóng tối đang dần nuốt chửng đỉnh núi, vị giáo chủ khẽ ngân nga một khúc dân ca cổ của quê nhà, tiếng hát thanh tao thoát tục, bay qua những rặng đá đen, tan vào sương mù vĩnh cửu.
...
Đông Phương Bất Bại: Bi kịch của dục vọng quyền lực và sự lạc lối bản năng
Trong bức tranh giang hồ rộng lớn và tàn khốc của Tiếu ngạo giang hồ, Đông Phương Bất Bại** hiện lên không chỉ là một ác ma gieo rắc nỗi kinh hoàng, mà còn là một trong những nhân vật có chiều sâu tâm lý phức tạp và bi kịch nhất mà Kim Dung từng chắp bút. Từ một kẻ nuôi dã tâm bá đồ vương, sự rèn luyện tuyệt học đã bóp méo hoàn toàn thể xác lẫn linh hồn y, biến vị giáo chủ quyền uy tột đỉnh thành một phế nhân ái nam ái nữ, ôm một mối tình đồng tính vừa kỳ dị vừa bi thương.
Cuộc lột xác kinh hoàng từ tham vọng quyền lực
Xuất thân từ cảnh bần hàn, Đông Phương Bất Bại từng bước leo lên chức Quang Minh tả sứ của Triêu Dương thần giáo (Ma giáo) nhờ tài trí siêu quần và thủ đoạn kín kẽ. Khi Nhậm Ngã Hành mải mê nghiên cứu "Hấp tinh đại pháp", y đã dùng ngụy kế ám toán, cầm tù vị giáo chủ cũ dưới đáy Tây Hồ để thoán đoạt ngôi vị cao nhất. Lúc bấy giờ, mục tiêu của y là mộng bá nghiệp "muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ".
Nhưng bi kịch bắt đầu khi Nhậm Ngã Hành truyền cho y pho "Quỳ Hoa bảo điển". Yếu quyết đầu tiên của pho sách này là muốn luyện thần công thì phải "tự thiến mình". Khao khát sức mạnh vô địch thiên hạ, Đông Phương Bất Bại đã tự hoạn, dẫn đến sự biến đổi sinh lý và tâm lý một cách rùng rợn.
Từ một đấng nam nhi, y bắt đầu cạo nhẵn râu ria, trát phấn thoa son, mặc áo màu phấn hồng, và giam mình trong khuê phòng với mùi hương ngào ngạt để cầm kim thêu thùa [8]. Sự biến đổi tâm tính của y đạt đến mức độ triệt để khi y chán ghét tham vọng quyền lực mà mình từng đánh đổi cả nhân tính để giành lấy. Y chua xót thừa nhận trước mặt Nhậm Doanh Doanh: *"Giả tỷ giữa ta và đại tiểu thư có thể thay đổi địa vị thì đừng nói làm giáo chủ Triều Dương thần giáo mà làm đến hoàng đế ta cũng không thích". Y tự trách mình ngày trước đã làm chuyện ngược đời, tu luyện võ công để rồi "tính tình cũng biến đổi luôn... Bình sinh ta rất ghét đàn bà, mà bao nhiêu tâm ý lại để cả vào chàng trai Dương Liên Đình".
Mối tình đồng tính oái oăm với Dương Liên Đình
Hệ quả lớn nhất của sự biến đổi tâm lý là việc Đông Phương Bất Bại bỏ bê mọi giáo vụ, phó mặc quyền sinh sát của Triêu Dương thần giáo cho gã tình nhân Dương Liên Đình. Trái ngược với hình ảnh một Đông Phương Bất Bại phấn son ẻo lả, Dương Liên Đình lại là một đại hán thân thể to lớn, mặt mũi đầy râu, tướng mạo hùng tráng nhưng võ công và tài năng lại cực kỳ hèn kém.
Mối quan hệ giữa hai người phơi bày một nghịch lý tâm lý tột độ. Trong mắt quần hùng, Đông Phương Bất Bại là một ác ma giết người không gớm tay. Y có thể vừa mỉm cười ôn tồn kể lại ơn nghĩa cứu mạng của người anh em kết nghĩa Đổng Bách Hùng, vừa lạnh lùng vung mũi kim thêu đâm thủng bốn tử huyệt sát hại lão chỉ trong chớp mắt vì lão dám đắc tội với "Liên đệ". Thế nhưng, trước mặt Dương Liên Đình, y lại thu mình thành một "người vợ hiền" phục thị chồng, cởi giày đắp chăn, dịu dàng, âu yếm và khép nép tuân phục dù bị Dương Liên Đình gắt gỏng, thóa mạ là "giở trò các bà các mẹ".
Kẻ vô địch chết thảm hại vì chữ "Tình"
Đông Phương Bất Bại mang đến một niềm xót xa đằng sau lớp vỏ ác quỷ. Y đã đạt tới cảnh giới "thiên hạ đệ nhất võ công". Trong trận chiến sinh tử, chỉ với một mũi kim thêu nhỏ bé, thân pháp y nhanh như điện chớp, như ma trơi, một mình áp đảo cả bốn tay đại cao thủ là Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Lệnh Hồ Xung và Thượng Quan Vân. Bốn người kia vừa chiến đấu vừa hoảng sợ vì không ai đụng được vào tà áo của y, trong khi cả bốn đều bị kim đâm trúng. Lệnh Hồ Xung phải thừa nhận: "Bọn tại hạ bốn người liên thủ hợp lực vị tất đã thắng được các hạ... Võ công của các hạ thật thiên hạ vô địch".
Thế nhưng, gót chân Achilles của đệ nhất cao thủ này lại chính là tình yêu. Nhậm Doanh Doanh đã nhìn thấu nhược điểm tâm lý này, nàng bèn hạ thủ tra tấn Dương Liên Đình để làm phân tán tâm thần Đông Phương Bất Bại. Nghe tiếng gào thét của tình lang, y hoảng loạn tâm trí, bỏ mặc sự an nguy của bản thân lao tới cứu viện, dẫn đến việc bị Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành đâm trúng lưng.
Cho đến hơi thở cuối cùng, Đông Phương Bất Bại không hề nuối tiếc ngôi vị giáo chủ hay thần công vô địch. Lời cầu xin duy nhất của y trước kẻ tử thù Nhậm Ngã Hành là: "Xin giáo chủ tha mạng cho Dương Liên Đình và đem y rời khỏi Hắc Mộc Nhai". Khi Nhậm Ngã Hành độc ác tuyên bố sẽ lăng trì Dương Liên Đình, Đông Phương Bất Bại đã dùng chút tàn hơi lao vào liều mạng và cắn mù một mắt của lão.
Kết luận
Nhân vật Đông Phương Bất Bại là một sự mỉa mai cay nghiệt của Kim Dung đối với khát vọng quyền lực tột đỉnh. Y dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy "Quỳ Hoa bảo điển", nhưng chính pho bí lục ấy đã thiến đi nhân tính, tước đoạt bản ngã nam nhi, biến mộng "nhất thống giang hồ" thành tro bụi trước khao khát được làm một người đàn bà bình thường yêu đương trong khuê phòng.
Y ác độc, tàn nhẫn, điên loạn, nhưng trong góc khuất sâu thẳm nhất của linh hồn tàn tạ ấy, y lại mang một sự chung tình đến bi lụy. Cái chết của Đông Phương Bất Bại khép lại một kiếp người đầy rẫy những nghịch lý: Kẻ mang danh "Bất Bại" rốt cuộc lại bị đánh bại, không phải bởi gươm đao của kẻ thù, mà bởi sợi dây trói buộc mang tên Ái Tình.
.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét