Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Người đẹp Điêu Thuyền trong vòng tay Lã Bố











"Mối tình tay ba" của người đẹp Điêu Thuyền và cha con Đổng Trác - Lã Bố là một trong những minh chứng điển hình về hiệu quả của thuật dùng "mỹ nhân kế" thời Tam quốc (minh hoạ)

Cát Tường

Trong bức tranh toàn cảnh oai hùng của Tam quốc diễn nghĩa, Lã Bố (tự Phụng Tiên) nổi lên như một điểm sáng rực rỡ nhất về sức mạnh quân sự, nhưng cũng là một hố đen sâu thẳm về nhân cách và đạo đức. Nhắc đến Lã Bố là nhắc đến một "chiến thần" vô địch thiên hạ, nhưng đồng thời cũng là biểu tượng của sự phản trắc, tư lợi và hữu dũng vô mưu.


Nguồn gốc thân thế và Ngoại hình

Lã Bố, tự Phụng Tiên, là người cùng làng với tướng Lý Túc (thuộc Tây Lương). Ban đầu, Lã Bố nhận thứ sử Đinh Nguyên làm cha nuôi và phục vụ dưới trướng ông. 

Về ngoại hình, Lã Bố được La Quán Trung miêu tả như một chiến thần giáng thế với vẻ đẹp dũng mãnh, oai phong lẫm liệt. Mỗi khi ra trận, Lã Bố thường đầu búi tóc đội mũ kim-quan, mình mặc áo chiến-bào thêu trăm hoa, ngoài phủ giáp đường-nghê, thắt dây bảo-đới. Hình ảnh Lã Bố cưỡi ngựa Xích Thố – con ngựa "toàn thân một màu đỏ như lửa, tuyệt không có cái lông nào tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non vượt nước như chạy đường phẳng", tay cầm cây phương thiên họa kích, luôn khiến kẻ thù khiếp vía trước khi kịp giao chiến.

Võ công tuyệt đỉnh: Nỗi khiếp sợ của mọi danh tướng

Trong thế giới Tam Quốc, võ công của Lã Bố được xếp ở vị trí độc tôn, không một danh tướng nào có thể đơn đả độc đấu mà đánh bại được ông. Sức mạnh của Lã Bố được chứng minh qua những trận chiến kinh điển:

*  Trận Hổ Lao Quan (Tam anh chiến Lã Bố):

Đây là minh chứng rõ rệt nhất cho sức mạnh vô địch của Lã Bố. Ông đã đâm chết các tướng Phương Duyệt, Mục Thuận, đánh cụt tay Vũ An Quốc chỉ trong vài hợp. Ngay cả khi Trương Phi hăng hái ra đánh 50 hiệp không phân thắng bại, Quan Vũ phải xông vào giúp sức đánh thêm 30 hiệp nữa vẫn không hạ nổi Lã Bố. Cuối cùng, Lưu Bị phải múa đôi gươm xông vào tạo thành thế "chữ đinh" vây bọc, Lã Bố mới mở góc cửa trận chạy thoát.

*  Trận Bộc Dương (Một mình cự 6 tướng Tào):

Khi giao chiến với quân Tào Tháo, chính Tháo đã phải thừa nhận: "Một người không thắng nổi Lã Bố được" và sai 6 viên mãnh tướng (Hứa Chử, Điển Vi, Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Lý Điển, Nhạc Tiến) cùng quây quần lại đánh, Lã Bố mới chống đỡ không xuể và quay ngựa rút lui. 

* Viên Môn xạ kích (Bắn kích cửa Viên Môn):

Không chỉ có sức mạnh cận chiến, Lã Bố còn có tài tiễn thuật thần sầu. Để giải vây cho Lưu Bị trước 10 vạn quân của Kỷ Linh, Lã Bố đã cắm cây họa kích cách xa 150 bước và giương cung bắn một phát trúng ngay giữa ngạnh kích, khiến các tướng hai bên đều sững sờ vỗ tay reo hò. 

Tính cách: Bất nghĩa, tham lợi và hữu dũng vô mưu

Dù có sức mạnh cái thế, tính cách của Lã Bố lại bộc lộ những điểm yếu chí mạng khiến ông bị người đời khinh bỉ. 

* Tham lợi quên nghĩa, phản phúc vô thường:

Chính Lý Túc đã đánh giá rất chuẩn xác về Lã Bố ngay từ đầu: "hắn là người chỉ có sức khỏe mà không có mưu, thấy lợi thì quên nghĩa". Lã Bố sẵn sàng chém rơi đầu người cha nuôi Đinh Nguyên chỉ vì bị mờ mắt trước con ngựa Xích Thố, ngọc ngà châu báu và chức tước do Đổng Trác hứa hẹn. Về sau, ông lại nhận Đổng Trác làm cha nuôi, nhưng rồi lại vì sắc đẹp của Điêu Thuyền mà nổi máu ghen tuông, cầm kích đâm chết Đổng Trác. Chính thói phản trắc này khiến Trương Phi mỉa mai chửi Lã Bố là "thằng đi ở ba họ".

* Hữu dũng vô mưu, bảo thủ kiêu ngạo:

Lã Bố có một quân sư xuất chúng là Trần Cung, nhưng ông lại rất hiếm khi nghe theo lời khuyên của người này. Ông bỏ ngoài tai lời Trần Cung, tự tin khinh địch ở Bộc Dương dẫn đến việc mất thành. Khi bị Tào Tháo vây ở Hạ Bì, Trần Cung hiến kế "ỷ dốc" (Lã Bố đóng quân ngoài, Trần Cung giữ thành trong, hỗ trợ lẫn nhau) rất xuất sắc, Lã Bố ban đầu nghe theo nhưng sau đó lại nghe lời vợ nỉ non mà hủy bỏ mưu kế.

* Nhu nhược trước thê thiếp, tàn bạo với thủ hạ:

Lã Bố là một kẻ thất phu anh hùng rơm, lấn lướt trên chiến trường nhưng lại yếu đuối trước nước mắt đàn bà. Vì xót vợ (Nghiêm thị) và thiếp (Điêu Thuyền), Lã Bố nhốt mình trong thành, chỉ mải mê chè chén. Mặt khác, ông lại đối xử tệ bạc với tướng sĩ. Khi Hầu Thành tìm lại được ngựa quý, cất rượu đem đến biếu, Lã Bố không những không khen mà còn lôi ra đánh 50 roi vì vi phạm lệnh cấm rượu. Điều này khiến các tướng oán hận, cho rằng Lã Bố "chỉ quý vợ con, coi chúng ta như củi rác".

Những tình tiết nổi bật và cái chết bi thảm

Cuộc đời Lã Bố gắn liền với những âm mưu chính trị của thời loạn. 

* Mắc Kế Liên Hoàn:

Vương Doãn đã xuất sắc lợi dụng điểm yếu "hiếu sắc" của Lã Bố và Đổng Trác để cài cắm Điêu Thuyền vào giữa, gây ly gián hai cha con. Tại đình Phượng Nghi, Lã Bố ôm ấp Điêu Thuyền, bị Đổng Trác bắt gặp phóng kích đâm theo. Sự kiện này là giọt nước tràn ly khiến Lã Bố quyết định giết Đổng Trác.

* Ân oán với Lưu Bị:

Lã Bố từng được Lưu Bị cưu mang tại Từ Châu lúc khốn cùng, nhưng sau đó lại lợi dụng lúc Trương Phi say rượu để đánh úp, cướp luôn Từ Châu của ân nhân. Lã Bố sau đó lại bắn kích cửa Viên Môn để cứu Lưu Bị, tạo ra một mối quan hệ phức tạp, vừa là ân nhân vừa là cừu nhân.

* Tàn cuộc tại Lầu Bạch Môn:

Sự bạc bẽo với thuộc hạ đã khiến Lã Bố phải trả giá đắt. Hầu Thành ăn trộm ngựa Xích Thố nộp cho Tào Tháo, trong khi Tống Hiến và Ngụy Tục nhân lúc Lã Bố ngủ say đã trói chặt ông lại và mở cửa thành dâng cho địch. Tại lầu Bạch Môn, Lã Bố hèn nhát xin Tào Tháo tha mạng và xin Lưu Bị nói đỡ. Tuy nhiên, Lưu Bị đã nhắc nhở Tào Tháo: "Ông còn nhớ chuyện Đinh Kiến-dương (Đinh Nguyên) và Đổng Trác không?". Câu nói chí mạng này khiến Tào Tháo quyết định sai người đem Lã Bố xuống lầu thắt cổ, kết thúc cuộc đời của đệ nhất mãnh tướng.

Bi kịch của sức mạnh vô luân

Nhân vật Lã Bố là một tác phẩm nghệ thuật đồ sộ của La Quán Trung trong việc phác họa một "bi kịch của sức mạnh vô luân". 

* Về mặt quân sự:

Lã Bố là đỉnh cao của sức mạnh thể chất, là thước đo để tôn vinh võ nghệ của các danh tướng khác (như Quan Vũ, Trương Phi). Hình ảnh Lã Bố một ngựa một kích tung hoành giữa muôn ngàn quân địch mang đậm tính sử thi và lãng mạn anh hùng.

* Về mặt đạo đức và tư tưởng:

Lã Bố là hiện thân của sự phản trắc, thiếu lý tưởng và sống hoàn toàn bằng bản năng. Trong khi Lưu Bị sống vì chữ "Nhân", Quan Vũ sống vì chữ "Nghĩa", Tào Tháo sống vì "Bá nghiệp", thì Lã Bố chỉ sống vì "Tiền tài và Sắc đẹp". Việc ông liên tục phản bội các chủ nhân, đâm chết người cưu mang mình cho thấy một nhân cách rỗng tuếch. 

Cái chết của Lã Bố ở lầu Bạch Môn là tất yếu. Một người không có đạo lý làm điểm tựa, không có trí tuệ để nhìn xa trông rộng, và không biết đắc nhân tâm (bạc đãi Trần Cung, đánh đập Hầu Thành) thì dù có cưỡi ngựa Xích Thố, cầm Phương thiên họa kích cũng không thể tồn tại trong thời đại quần hùng trục lộc. Lời oán trách cuối cùng của Lã Bố nhắm vào Lưu Bị ("Thằng tai to kia, quên mất công tao bắn kích ở Viên-môn rồi à?") cho thấy ông ta đến lúc chết vẫn ngây ngô, chỉ nhớ cái ơn mình làm cho người mà quên đi vô số cái oán mình đã gây ra.

Lã Bố để lại cho người đọc một sự tiếc nuối lớn lao về một kỳ tài quân sự bị lãng phí bởi một nhân cách thấp hèn. Câu thơ người sau than về Lã Bố đã tóm gọn trọn vẹn bi kịch của ông: 

"Ngựa khoe Xích-thố, làm gì được?
Kích cậy phương thiên, có ích chi?
Nghe lời vợ, chẳng nghe lời tướng 
Mắng kẻ tai to khéo chẳng suy!"

Lã Bố mãi mãi là một lời cảnh tỉnh đắt giá: Sức mạnh thể chất nếu không đi kèm với trí tuệ và đạo đức thì cuối cùng cũng chỉ dẫn đến diệt vong.

...

Lã Bố giết cha Đổng Trác, chiếm nàng Điêu Thuyền

Cuộc gặp gỡ giữa Lã Bố và Điêu Thuyền hoàn toàn xuất phát từ "Kế liên hoàn" của quan tư-đồ Vương Doãn nhằm tiêu diệt Đổng Trác. 

Điêu Thuyền vốn là một ca nữ trong phủ Vương Doãn, tuổi mới mười sáu, tài sắc vẹn toàn và được Vương Doãn thương yêu coi như con đẻ. Thấy nước nhà nguy biến trước sự chuyên quyền của Đổng Trác, Vương Doãn đã nhờ Điêu Thuyền dùng nhan sắc để ly gián tình cha con giữa Đổng Trác và Lã Bố. 

Quá trình Lã Bố quen biết và lấy Điêu Thuyền diễn ra qua các bước sau:

Đầu tiên, Vương Doãn bí mật mời Lã Bố đến phủ dự tiệc và gọi Điêu Thuyền ra hầu rượu. Lã Bố lập tức mê mẩn ngắm nhìn không chuyển con ngươi trước nhan sắc của nàng. Vương Doãn liền ngỏ ý muốn dâng Điêu Thuyền cho Lã Bố làm tỳ thiếp, khiến Lã Bố mừng rỡ tạ ơn và hứa làm khuyển mã để báo đáp.

Vài hôm sau, Vương Doãn lại mời Đổng Trác đến nhà, gọi Điêu Thuyền ra múa hát và dâng luôn nàng cho Đổng Trác đưa về tướng phủ. 

Khi Lã Bố biết tin và tức giận đến chất vấn, Vương Doãn nói dối rằng Đổng Trác rước con dâu về phủ để chọn ngày lành tháng tốt tổ chức lễ cưới cho Lã Bố.

Sau đó, Điêu Thuyền tiếp tục diễn vở kịch bị ép buộc. Nàng lén hẹn gặp Lã Bố ở đình Phượng-nghi, khóc lóc thảm thiết kể rằng mình bị Đổng Trác làm nhục, toan nhảy xuống ao sen tự vẫn để giữ trọn tình với Lã Bố. 

Sự việc này khiến Lã Bố đứt ruột đứt gan, hứa sẽ tìm cách cứu nàng. Đúng lúc đó Đổng Trác bắt gặp, ghen tuông và phóng kích giết hụt Lã Bố, khiến Lã Bố quyết tâm mưu phản. 

Sau khi cùng Vương Doãn giết chết Đổng Trác, Lã Bố đã dẫn quân đến My-ổ để tìm Điêu Thuyền. Về sau, nàng chính thức ở bên Lã Bố với danh phận là thiếp.

.....

Điêu Thuyền có yêu Lã Bố không?

Điêu Thuyền không hề có tình yêu nam nữ đích thực với Lã Bố. Tình cảm mà nàng thể hiện thực chất chỉ là sự hy sinh vì đại nghĩa quốc gia và là một màn kịch xuất sắc trong chuỗi "mỹ nhân kế".

* Làm việc vì sứ mệnh chính trị:

Mục đích của nàng từ đầu là để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của Vương Doãn và cứu lấy giang sơn nhà Hán. Nàng đã khóc và thề độc với Vương Doãn rằng: "Nếu con không báo đền được nghĩa lớn con sẽ chết ở dưới muôn vàn ngọn giáo".

* Mọi cử chỉ đều là diễn kịch:

Những biểu hiện tình tứ, đau khổ của nàng với Lã Bố đều được mô tả là hành động cố ý. Khi dâng rượu cho Lã Bố lần đầu, nàng "giả cách thẹn thùng". Khi thấy Lã Bố dòm trộm từ ngoài vào phòng Đổng Trác, nàng "cố ý chau ngay đôi mày, làm ra dáng buồn bã"** và lấy khăn lau nước mắt để khơi gợi sự thương xót.

* Thao túng cả hai phía:

Không chỉ diễn với Lã Bố, Điêu Thuyền cũng diễn rất đạt trước mặt Đổng Trác để lấy lòng tin. Khi Đổng Trác khoe sắp làm hoàng đế và hứa phong nàng làm quý phi, nàng "đã biết rõ chuyện ở trong, giả cách hớn hở mừng rỡ, lạy tạ". 

Tóm lại, Điêu Thuyền đóng vai trò như một nước cờ sắc bén của Vương Doãn. Sự quấn quýt, thề thốt sống chết với Lã Bố chỉ là công cụ để thao túng và kích động vị mãnh tướng này ra tay diệt trừ Đổng Trác, chứ không xuất phát từ tình cảm yêu đương thật lòng. Lã Bố, với bản tính hữu dũng vô mưu và hiếu sắc, đã hoàn toàn rơi vào cạm bẫy này.

...

Thâm sâu "mỹ nhân kế" 

Tác giả của mỹ nhân kế này là quan tư-đồ Vương Doãn. Mưu kế này thực chất là một chuỗi hành động tinh vi được ông gọi là "Kế liên hoàn" (Liên hoàn kế), trong đó "Mỹ nhân kế" đóng vai trò cốt lõi để ly gián cha con Đổng Trác và Lã Bố.

Nguồn gốc, diễn biến mưu kế

Giữa lúc Đổng Trác lộng quyền tàn ác, Vương Doãn ngày đêm lo âu đến mức ra vườn khóc giữa đêm khuya. Tại đây, ông bắt gặp Điêu Thuyền, một ca nữ mười sáu tuổi tài sắc vẹn toàn do ông nuôi dưỡng, cũng đang thở dài thương xót cho chủ. Thấy Điêu Thuyền sẵn sàng thịt nát xương tan để đền ơn, Vương Doãn bèn quỳ lạy nàng và vạch ra mưu kế: trước tiên hứa gả nàng cho Lã Bố, sau đó lại đem dâng cho Đổng Trác, dùng nàng làm công cụ ly gián để Lã Bố giết Đổng Trác. Điêu Thuyền lập tức nhận lời.

Các bước thực thi diễn ra vô cùng hoàn hảo:

Mắc mồi: Vương Doãn mời Lã Bố đến phủ, cho Điêu Thuyền ra hầu rượu và hứa chọn ngày lành tháng tốt gả nàng cho Bố làm tỳ thiếp, khiến Bố mê mẩn tạ ơn. Vài hôm sau, Doãn lại mời Đổng Trác đến, dâng ngay Điêu Thuyền cho Trác đưa về tướng phủ. Khi Lã Bố tức giận chất vấn, Vương Doãn khôn khéo nói dối rằng Đổng Trác đón con dâu về để chuẩn bị làm lễ cưới cho Lã Bố.

Thổi bùng mâu thuẫn: Từ khi vào phủ, Điêu Thuyền phát huy tối đa vai trò của mình. Dù ở bên hầu hạ Đổng Trác, nhưng hễ thấy bóng Lã Bố, nàng lại cố ý chau mày, lấy khăn lau nước mắt làm ra dáng đau khổ. Đỉnh điểm là tại đình Phượng Nghi, Điêu Thuyền vừa khóc lóc thảm thiết vừa dọa nhảy xuống ao sen tự tử, cho rằng mình đã bị Đổng Trác làm nhục, không còn xứng đáng thờ anh hùng. Việc này khiến Lã Bố đứt ruột gan, bồi thêm sự ghen tuông của Đổng Trác khi Trác bắt gặp và phóng kích đâm Bố.

Chặn đường lùi: Khi mưu sĩ Lý Nho khuyên Đổng Trác ban Điêu Thuyền cho Lã Bố để lấy lòng tướng tài, Điêu Thuyền lại giả vờ khóc lóc đòi dùng gươm tự sát, một mực không chịu "gả cho thằng ở". Sự nũng nịu này khiến Đổng Trác mê muội, mắng đuổi Lý Nho và quyết giữ nàng lại.

Đoạt mạng ác tặc: Lã Bố ôm nỗi nhục mất vợ, lại bị Vương Doãn khích tướng rằng "tài như tướng quân thật thái sư không có thể hạn chế được", nên đã nổi sát tâm. Lã Bố và Vương Doãn lập mưu lừa Đổng Trác vào triều, cuối cùng chính tay Lã Bố đâm chết Đổng Trác.

Phân tích và Bình luận

* Sự sắc sảo của Vương Doãn:

Vương Doãn đã nhìn thấu điểm yếu chí mạng của cả Đổng Trác và Lã Bố: chúng đều là những kẻ **"tuồng hiếu sắc". Thay vì đối đầu bằng võ lực, ông dùng mưu trí. Kế liên hoàn của ông hoàn hảo ở chỗ nó đùn đẩy toàn bộ sự oán hận của Lã Bố sang Đổng Trác, trong khi bản thân Vương Doãn vẫn đóng vai một nạn nhân vô tội, bị Đổng Trác "cướp mất con gái".

* Bản lĩnh kinh ngạc của Điêu Thuyền:

Dù chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, Điêu Thuyền đã thể hiện bản lĩnh chính trị và tài diễn xuất xuất thần. Nàng không hề có tình cảm thật với Lã Bố (như đã phân tích ở phần trước), nhưng những giọt nước mắt, sự thẹn thùng giả tạo, và lời thề thốt sống chết của nàng đã thao túng hoàn toàn tâm lý của hai kẻ thủ ác. Nàng khéo léo dồn Lã Bố vào thế phải chứng tỏ bản lĩnh trượng phu, đồng thời trói chặt trái tim đa nghi của Đổng Trác.

* Sức mạnh tàn phá của "Mỹ nhân kế":

Câu chuyện là minh chứng kinh điển cho câu nói "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân". Mười tám lộ chư hầu oai phong lẫm liệt, bao phen binh đao khói lửa không làm gì nổi Đổng Trác; sức mạnh vô song của Lã Bố khiến thiên hạ khiếp sợ, nhưng tất cả lại bị đánh gục chỉ bởi nụ cười và giọt nước mắt của một bóng hồng. Đúng như bài thơ trong tác phẩm đã bình luận: 

Mẹo mực nhờ tay khách má đào
Lọ là gươm giáo, lọ là dao?
Hổ lao một trận khôn dùng sức
Hát khải đình Nghi ấy lạ sao!"

Mưu kế này không tốn một giọt máu của phe chính nghĩa mà trừ được mối họa lớn nhất của nhà Hán lúc bấy giờ.

...

Điêu Thuyền thất tiết với ai trước?

Điêu Thuyền đã thất tiết với Đổng Trác trước. Mặc dù theo đúng kịch bản của "kế liên hoàn", Vương Doãn đã mời Lã Bố đến phủ trước và hứa chọn ngày lành tháng tốt để gả Điêu Thuyền cho Bố làm tỳ thiếp, nhưng ngay sau đó vài hôm, Doãn lại mời Đổng Trác đến và dâng luôn Điêu Thuyền cho Trác mang thẳng về tướng phủ. Ngay đêm hôm đó, Đổng Trác đã ngủ với nàng. Sáng hôm sau, khi Lã Bố lén sang tướng phủ dò la, người hầu đã xác nhận: "Đêm qua thái sư cùng nghỉ với người hầu mới, bây giờ chưa dậy".

Về thân phận, thực chất Điêu Thuyền quả đúng là thê thiếp của cả hai cha con. Đổng Trác và Lã Bố vốn đã nhận nhau làm cha con nuôi. Khi Đổng Trác chiếm đoạt Điêu Thuyền, ông ta vô cùng sủng ái nàng, coi nàng là vợ yêu và thậm chí còn hứa sẽ lập nàng làm quý phi khi mình lên ngôi hoàng đế. Tuy nhiên, sau khi Lã Bố bị kích động và tự tay đâm chết Đổng Trác, việc đầu tiên Bố làm khi đến My-ổ là tìm ngay Điêu Thuyền. Về sau, tác phẩm cũng ghi nhận rõ ràng danh phận của nàng: "Lã Bố có hai vợ, một thiếp. Vốn chỉ có họ Nghiêm làm vợ cả, Điêu Thuyền làm thiếp". 

Phân tích và bình luận

* Nước cờ tàn nhẫn và thâm độc của Vương Doãn:

Việc để Điêu Thuyền bị Đổng Trác chiếm đoạt trước chính là mấu chốt tạo nên sức công phá của "kế liên hoàn". Vương Doãn nhìn thấu cả Đổng Trác và Lã Bố đều là "tuồng hiếu sắc". Bằng cách hứa gả cho con nhưng lại đem dâng cho cha, Vương Doãn đã giáng một đòn chí mạng vào lòng tự ái và sự kiêu ngạo của một võ tướng trẻ tuổi, dũng mãnh như Lã Bố. Sự nhục nhã khi bị chính cha nuôi cướp mất người phụ nữ của mình đã khiến Lã Bố phẫn nộ tột độ, dẫn đến việc vỗ bàn gầm thét: "Ta thề giết thằng giặc già ấy mới rửa được nhục".

* Đòn tâm lý đánh vào sự loạn luân:

Việc cha và con cùng chung chạ với một người phụ nữ là sự sỉ nhục đạo lý luân thường nặng nề nhất. Vương Doãn đã khéo léo dùng chính sự "thất tiết" này để tẩy não Lã Bố. Khi Lã Bố còn ngần ngại việc giết Đổng Trác vì nể tình cha con, Vương Doãn đã dùng ngay sự việc tranh giành gái đẹp ở đình Phượng Nghi để bẻ gãy chút rào cản đạo đức cuối cùng ấy: "Lúc thái sư cầm kích lao tướng quân ở đình Phượng-nghi, còn có tình cha con không?".

* Bản lĩnh phi thường của Điêu Thuyền:

Dù thân gái mới mười sáu tuổi phải dấn thân vào hang cọp và chịu sự ô nhục với một tên gian tặc tàn bạo béo phục phịch, Điêu Thuyền vẫn diễn xuất thần sầu. Nàng khéo léo dùng nước mắt để thao túng cả hai. Với Lã Bố, nàng đóng vai nạn nhân vô tội bị Đổng Trác cưỡng bức làm nhục, dọa nhảy xuống ao sen tự vẫn để giữ trọn tình. Nhưng ngay khi quay mặt lại với Đổng Trác, nàng lại nũng nịu, vu vạ rằng Lã Bố sàm sỡ, ép buộc mình. 

Chính sự "thất tiết" đau đớn này của Điêu Thuyền, kết hợp với tài năng diễn kịch thượng thừa, đã trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất, tàn phá từ bên trong khối liên minh quyền lực đáng sợ nhất thời bấy giờ, làm được điều mà mười tám lộ chư hầu phải bó tay bất lực.

....

Bài liên quan:

Không có nhận xét nào: