Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

Tây Lương Nữ Quốc: Ái tình tha thiết và sự giằng xé của bậc chân tu


Nữ Vương Tây Lương nữ quốc si tình thiết tha như vậy mà Đường Tăng không chịu! Hình ảnh trong phim Tây Du Ký phiên bản 1986 của Đài CCTV Trung Quốc (minh hoạ)

Hoa Văn

(Tây Du Ký) - Tây Lương Nữ Quốc là kiếp nạn độc đáo và vương vấn nhiều cảm xúc bậc nhất trong hành trình thỉnh kinh của thầy trò Đường Tăng trong tác phẩm Tây Du Ký. Không đao to búa lớn hay yêu quái hung tợn, đây là cái bẫy khắc nghiệt về chữ "Tình" nhằm thử thách ý chí vững vàng của người tu hành. Cùng ôn lại hành trình sâu sắc và thú vị về một xã hội kỳ lạ của vương quốc nữ nhi Tây Lương, cùng vẻ đẹp và si tình của Nữ vương; mỉm cười ý nhị cho mối duyên dang dở, giằng xé tâm can của Đường Tam Tạng. Cuối cùng thử mổ xẻ giả thuyết táo bạo về sự sụp đổ lý tưởng nếu Đường Tăng "sa ngã", và nhìn lại phản ứng hài hước của ba đồ đệ trước ải sắc dục. 

Nước mắt Nữ Vương và nỗi lòng người lữ khách

Trong hành trình vạn dặm thỉnh chân kinh của thầy trò Đường Tam Tạng, họ đã phải vượt qua tám mươi mốt kiếp nạn với muôn vàn yêu ma quỷ quái. Tuy nhiên, kiếp nạn tại Tây Lương Nữ Quốc (Nữ Nhi Quốc) lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt. 

Không có gươm đao khói lửa, không có yêu tinh khát máu muốn ăn thịt Đường Tăng để trường sinh bất lão, kiếp nạn thứ bốn mươi ba này lại là thử thách khắc nghiệt nhất của chữ "Tình". Câu chuyện giữa Nữ vương và Đường Tăng để lại trong lòng độc giả những dư vị sâu lắng về cái đẹp của tình yêu, sự giằng xé của lý tưởng và những bài học nhân sinh sâu sắc.

Kể lại câu chuyện tình dang dở nơi Nữ Quốc

Chuyện bắt đầu khi bốn thầy trò tiến vào cõi Tây Lương Nữ Quốc, một vương quốc xưa nay vắng bóng nam nhân. Sự xuất hiện của Đường Tăng – một vị thánh tăng mang vẻ đẹp "mặt ngọc da ngà, hình dung xinh tốt" – đã khiến Nữ vương rung động ngay từ khi chưa giáp mặt. 

Tình cảm ấy bắt nguồn từ một giấc mộng điềm lành mà Nữ vương đã thấy: "Hồi hôm trẫm chiêm bao, ngó thấy bình phong màu rực rỡ, gương ngọc chiếu sáng lòa". Tin rằng đây là ý trời định đoạt, Nữ vương sẵn sàng từ bỏ cả ngai vàng, sai Thái sư đi làm mai mối với lời truyền: "trẫm muốn nhường ngôi cho Ðường ngự đệ, trẫm làm hoàng hậu cũng đành".

Trước lời cầu thân mang cả sức nặng của một vương quốc và tình cảm chân thành, Đường Tăng rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử, ngài chỉ biết "làm thinh cúi mặt!". Sự kiên định với Phật pháp khiến ngài thà chết chứ không gật đầu: "Nghĩ nào ngươi bảo ta ở đây với Nữ vương thì còn chi công tu niệm... Thà chết cũng bằng lòng, chớ không chịu như vậy".

Thấy thầy bối rối, Tôn Ngộ Không đã hiến "kế ưng đỡ mà thoát thân, lưỡng toàn vô hại". Theo đó, Đường Tăng vờ đồng ý kết duyên để Nữ vương vui lòng đóng ấn điệp thông quan, đổi lại ngài sẽ lấy cớ đưa tiễn ba đồ đệ ra khỏi thành rồi lên ngựa trốn đi.

Nhập tiệc hoa chúc, Nữ vương tự tay dắt Đường Tăng lên xe rồng, âu yếm gọi "Ngự đệ lên ngồi một xe, về đền cho kịp kỳ hoa chúc", khiến vị thánh tăng "thẹn mặt cúi đầu chẳng nói rằng chi hết" và "hãi kinh run lặp cặp!". Nữ vương ngây thơ tin vào hạnh phúc trọn vẹn, thiết đãi yến tiệc và tự tay đóng ấn điệp thông quan cho các đồ đệ.

Thế nhưng, mộng đẹp chóng tàn. Khi xe rồng đưa các đồ đệ ra tới cửa thành Tây, Đường Tăng lập tức bước xuống xe, chắp tay nói lời từ biệt: "Xin Bệ Hạ trở lại, đặng bần tăng đi thỉnh kinh". 

Nữ vương hỡi ôi kinh hãi, níu kéo trong tuyệt vọng và đau đớn: "Ngự đệ ôi! Tôi đã đành nhường ngôi chịu làm hoàng hậu, ngự đệ bằng lòng ăn tiệc, định ngày mai tức vị cải nguơn. Sao bây giờ lại quên lời như vậy!". Trái tim bậc nữ nhi vỡ vụn trước sự quay lưng lạnh lùng, và cuộc tình kết thúc trong sự sợ hãi tột cùng khi Trư Bát Giới ra oai dọa nạt, khiến Nữ vương ngã nhào trên loan giá, còn Đường Tăng dứt áo ra đi.

Bình luận và cảm nhận 

* Vẻ đẹp của tình yêu thuần khiết và sự hy sinh:

Cái hay của kiếp nạn này nằm ở chỗ, Nữ vương không phải là yêu tinh dùng yêu thuật để ép buộc Đường Tăng. Tình cảm của nàng là thứ tình cảm chân thật, thuần khiết của con người. Nàng sẵn sàng đánh đổi vương quyền, nhường lại cơ đồ rực rỡ chỉ để đổi lấy một tấm chân tình. 

Hình ảnh Nữ vương nắm tay Đường Tăng, chủ động mời gọi "Ngự đệ lên ngồi một xe" bất chấp lễ nghi quân vương, cho thấy sự khát khao hạnh phúc mãnh liệt của một người phụ nữ. Tình yêu ấy đẹp bởi sự dâng hiến tuyệt đối, nhưng cũng đầy bi kịch vì nó đặt nhầm chỗ, hướng về một người đã gạt bỏ hồng trần.

* Nét đẹp trong sự giằng xé của Đường Tăng:

Đường Tăng thường hiện lên với hình ảnh nhút nhát, hay rơi lệ trước yêu quái, nhưng trước cám dỗ sắc dục và quyền lực vương giả, ngài lại vô cùng kiên định. Dẫu vậy, ngô Thừa Ân miêu tả ngài không phải là một bức tượng đá vô tri. Sự "thẹn mặt cúi đầu", "run lặp cặp", và việc ngài chỉ biết "làm thinh" chứng tỏ ngài mang xác phàm mắt thịt, ngài cảm nhận được sức nặng của chân tình và sự bối rối trước người phụ nữ xinh đẹp. 

Nét đẹp của Đường Tăng ở đây chính là sự chiến thắng bản ngã. Việc vượt qua một Nữ vương xinh đẹp, ân tình và một vương quốc phồn hoa khó khăn hơn gấp vạn lần việc đánh bại một con yêu tinh dữ tợn. Ngài mang nỗi đau của kẻ phải phụ một tấm chân tình để giữ trọn vẹn đại nghĩa với chúng sinh.

* Nghệ thuật tương phản:

Đoạn trích sử dụng nghệ thuật tương phản rất tài tình. Một bên là yến tiệc hoa chúc tưng bừng, đờn ca hòa nhã, Nữ vương hớn hở trong mộng tình quân; một bên là sự chịu đựng, gượng gạo, chờ đợi cơ hội thoát thân của Tam Tạng. Đỉnh điểm của sự trái ngược là lời hứa vỡ lở ở cổng thành: Lời trách móc thấu tâm can của Nữ vương đối lập hoàn toàn với hành động dứt khoát quay lưng đi thỉnh kinh của bậc chân tu.

Chữ "Tình" là ải khó qua nhất của nhân sinh

Trong 81 kiếp nạn, Tôn Ngộ Không có thể dùng gậy Như Ý đập tan yêu ma, nhưng không thể dùng bạo lực để đối phó với một Nữ vương si tình và hiền thiện. Cuộc sống cũng vậy, đôi khi những cám dỗ êm ái, những ân tình sâu nặng lại là xiềng xích giữ chân con người bước tới lý tưởng cao cả. Vượt qua ải "Tình" đòi hỏi một nội tâm vững vàng và trí tuệ tỉnh táo hơn bất kỳ khó khăn vật chất nào.

* Sự đánh đổi và buông bỏ:

Hành trình thỉnh kinh tượng trưng cho quá trình tu tâm dưỡng tính để vươn tới cái đích hoàn thiện. Quyết định của Đường Tăng cho thấy một quy luật nghiệt ngã của đời người: Để đạt được đại nghiệp, người ta buộc phải học cách buông bỏ. Ngài không thể vừa làm tròn bổn phận với vua Đường, với chúng sinh, lại vừa thỏa mãn tình cảm cá nhân của Nữ vương.

* Vạn sự tùy duyên, không thể cưỡng cầu:

Nữ vương có cả vương quốc, có nhan sắc "nguyệt thẹn hoa nhường", nhưng lại không có được trái tim người mình yêu. Lời vái "chỉ trời làm chứng, chỉ đất làm mai" hay sự sắp đặt kỹ lưỡng cũng không giữ được bước chân lữ khách. Đó là triết lý về chữ "Duyên" trong Phật giáo: Duyên không đủ, cưỡng ép chỉ mang lại nước mắt và sự ly biệt.

Câu chuyện tại Tây Lương Nữ Quốc là một nốt trầm xao xuyến trong bản trường ca Tây Du Ký. Nó nhân bản hóa con đường tu tập, để lại nỗi xót xa cho một bóng hồng quân vương và khẳng định ý chí sắt đá của một người đi tìm chân lý.

* Giả thuyết táo bạo:

Đường Tăng kết duyên cùng Nữ vương, thì sao?

Giả sử Đường Tăng chấp nhận ở lại kết duyên cùng Nữ vương Tây Lương Nữ Quốc và từ bỏ việc thỉnh kinh, hành động này chắc chắn sẽ vi phạm nghiêm trọng cả giới luật cốt lõi của nhà Phật lẫn đạo đức thế tục.

1. Vi phạm nghiêm trọng giới luật và lý tưởng nhà Phật

* Phá vỡ giới sắc và lòng tham ái:

Là một bậc thánh tăng, đệ tử của Phật Tổ Như Lai đầu thai chuyển kiếp, Đường Tăng mang trong mình sứ mệnh tu hành thanh tịnh. Việc chấp nhận kết hôn, đắm chìm trong ái ân và vinh hoa phú quý nơi cung vàng điện ngọc sẽ khiến ngài dính vào ái dục – một trong những rào cản lớn nhất của người tu hành. Chính Trư Bát Giới cũng từng khẳng định thầy mình là người tu hành lâu năm, như Phật sống, không hề ham giàu cả nước mà làm vua, chẳng mê sắc khuynh thành mà làm rể.

* Hủy hoại công phu tu niệm:

Bản thân Đường Tăng nhận thức rất rõ điều này. Khi Tôn Ngộ Không hiến kế giả vờ nhận lời Nữ vương để lấy điệp thông quan, ngài đã trách mắng đồ đệ khắt khe vì cho rằng: "Nghĩ nào ngươi bảo ta ở đây với Nữ vương thì còn chi công tu niệm". Sự tu hành đòi hỏi phải gạt bỏ tham, sân, si; nếu ở lại, ngài sẽ quay trở lại vạch xuất phát của một phàm phu tục tử.

* Phản bội đại nguyện cứu độ chúng sinh:

Mục đích tối thượng của việc thỉnh ba tạng chân kinh là để khuyên răn con người cải ác hướng thiện và siêu độ vong linh. Nếu từ bỏ hành trình này vì hạnh phúc cá nhân, Đường Tăng đã gạt bỏ lòng từ bi rộng lớn, đặt cái "Ngã" (bản thân) lên trên chúng sinh vạn loài.

2. Vi phạm đạo đức thế tục (Tội Bất Trung và Bất Tín)

* Tội Bất Trung với vua Đường:

Đường Tăng ra đi mang theo thánh chỉ và niềm kỳ vọng to lớn của vua Đường Thái Tông – người đã kết nghĩa anh em và phong ngài làm Ngự đệ. Đường Tăng từng khẳng định rằng, nếu ở lại làm rể dẫu các đồ đệ có mang kinh về được, thì ngài cũng "lỗi đạo và mang tội bất trung", thà chết chứ không chịu làm vậy.

* Tội Bất Tín (Trái lời thề độc):

Trước khi rời Trường An, Đường Tăng đã thắp hương thề độc trước bàn Phật và vua Thái Tông rằng: "tôi hết lòng hết sức, đi cho tới Tây Phương mà thỉnh, nếu thỉnh không đặng kinh, chết thì chịu chớ không hề trở lại, bằng tôi nói dối, phải đọa địa ngục chung thân". Nếu tham luyến Nữ vương mà dừng bước, ngài đã tự phá vỡ lời thề thiêng liêng nhất của một đấng nam nhi, tự chuốc lấy quả báo đọa đày địa ngục.

Sức nặng của ải "Tình"

Trong 81 kiếp nạn, Nữ Nhi Quốc là thử thách đặc biệt nhất vì nó không dùng gươm đao hay bạo lực, mà dùng sự êm ái của tình yêu thuần khiết và quyền lực tột đỉnh để thử thách chữ "Tâm". Đánh bại một con yêu tinh dữ tợn có thể dùng võ nghệ, nhưng để vượt qua một tấm chân tình và một ngai vàng rực rỡ, con người đòi hỏi một sự chiến thắng bản ngã cực kỳ vĩ đại.

Quyết định dứt áo ra đi của Đường Tăng chứa đựng triết lý nhân sinh vô cùng sâu sắc. Dẫu Nữ vương có xinh đẹp, quyền lực và yêu thương ngài chân thành đến đâu, Đường Tăng buộc phải đưa ra sự đánh đổi nghiệt ngã: Để vươn tới lý tưởng lớn lao vì chúng sinh vạn loại, con người phải học cách gạt bỏ những mưu cầu hạnh phúc cá nhân nhỏ bé.

Nếu Đường Tăng gật đầu ở lại, tác phẩm Tây Du Ký sẽ mất đi hoàn toàn linh hồn và triết lý cốt lõi của nó. Hành trình đi thỉnh kinh thực chất là hành trình tu tâm dưỡng tính; nếu gục ngã trước ải sắc dục tại Nữ vương quốc, Đường Tăng sẽ chỉ còn là một kẻ phàm phu tầm thường, thất bại trong cuộc chiến với chính những dục vọng êm ái nhất của cõi người.


Thái độ và ứng xử của ba đệ tử Đường Tăng

Khi thầy trò Đường Tăng bước vào Tây Lương Nữ Quốc – vương quốc vắng bóng nam nhân, sự xuất hiện của một thánh tăng "mặt ngọc da ngà, hình dung xinh tốt" đã khiến Nữ vương say đắm, quyết xin nhường ngôi đổi lấy duyên châu trần. Đứng trước ải "tình" kiều diễm này, sư phụ thì sợ hãi run rẩy, nhưng phản ứng và thái độ của ba người đồ đệ lại tạo ra một màn kịch thật vô cùng hài hước, éo le và thú vị.

Dưới đây là màn "tấu hài" và quan điểm của từng đồ đệ trước tình huống dở khóc dở cười này:

1. Trư Bát Giới: Kẻ mê gái, tự tin thái quá nhưng cũng rất "tỉnh" lúc cần thiết

Ngay khi Nữ thái sư đến làm mai cho Nữ vương, trong lúc Đường Tăng sợ hãi chỉ biết "làm thinh cúi mặt", thì Bát Giới nhanh nhảu hớt lời để tự... tiến cử chính mình!

Bát Giới dõng dạc nói với Thái sư: "Thái sư về tâu lại như vầy: Thầy tôi là người tu hành đã lâu năm, cũng như ông Phật sống, nên chẳng ham giàu cã nước mà làm vua, chẳng mê sắc khuynh thành mà làm rễ. Vậy xin đổi điệp, cho thầy tôi đi thỉnh kinh. Ðể lão Trư lại đây thay mặt cũng đặng. Thái sư nhắm tâu được hay không?".

Khi Nữ dịch thừa chê Bát Giới xấu xí e Nữ vương không ưng, Bát Giới tự tin đáp trả cực kỳ hài hước: "Ngươi thiệt không thông việc! Há chẳng nghe lời tục nói rằng: Nhỏ làm vành thúng, lớn làm vành nia, đàn ông có lẽ nào không ai dụng?.

Lúc Nữ vương đích thân ra rước Đường Tăng, vẻ đẹp "má đào da tuyết" của nàng khiến Bát Giới si mê đến mức *"bay hồn mất vía, đứng cứng như cây khô, nhểu nước miếng có giọt".

Thế nhưng, khi đến cổng thành, thấy Nữ vương níu kéo Đường Tăng không buông, Bát Giới lại lập tức trở về vai trò bảo vệ sư phụ, làm bộ mặt dữ tợn nạt lớn: "Thầy chùa mà có vợ nổi gì? Hãy buông cho thầy ta đi thỉnh kinh kẻo trễ.".

Bát Giới là nhân vật mang lại tiếng cười giòn giã nhất trong trích đoạn này. Thái độ của Bát Giới là sự trần trụi của dục vọng phàm nhân: thấy gái đẹp là tươm tướp, thấy giàu sang là muốn nhảy vào hưởng thụ. 

Câu nói "Nhỏ làm vành thúng, lớn làm vành nia" chứng tỏ một sự tự tin "vô cực" của Lão Trư bất chấp ngoại hình đầu heo của mình. Tuy nhiên, cái hay của Bát Giới là dù mê mẩn sắc đẹp, y vẫn biết điểm dừng. Tiếng hét đuổi Nữ vương ở cổng thành cho thấy bản chất của Bát Giới vẫn là một đồ đệ trung thành, biết đâu là giới hạn.

2. Tôn Ngộ Không (Hành Giả): Kẻ đầu têu chọc ghẹo sư phụ nhưng mang cái đầu lạnh của một vị quân sư

Tôn Ngộ Không đối mặt với kiếp nạn này bằng thái độ tinh quái, thích trêu chọc sư phụ nhưng lại rất mưu lược. Không gậy sắt, không chém giết, Ngộ Không dùng "ngoại giao".

Ban đầu, Tôn Ngộ Không chọc tức Đường Tăng bằng cách hùa theo mối lương duyên này: "Như theo ý tôi, thì thầy ở lại đây là hay hơn. Phải duyên ngàn dặm mới gặp nhau, không lẽ nhiều nơi mà kén chọn. Dầu thầy đến chốn khác cũng không bằng chỗ nầy.". 

Lúc Đường Tăng bị ép lên xe rồng, Ngộ Không còn đổ thêm dầu vào lửa: "Sư phụ còn khiêm nhượng nổi gì? Hãy lên xe đi về đền với Sư nương, đặng đổi điệp thông quan cho chúng tôi đi thỉnh kinh kẻo trễ?".

Tuy nhiên, khi Đường Tăng mắng Ngộ Không là "quyết giết ta sao", Hành Giả mới tiết lộ quan điểm thật sự của mình: "Tôi há không biết việc ấy hay sao? Song gặp cảnh nghịch như vầy, nếu không dùng chước quỷ mưu thần, thì chạy đâu cho khỏi?".

Ngộ Không giải thích lý do không dùng vũ lực: Nếu tôi giết quan binh nhiều lắm, chắc là thầy chẳng an lòng nên phải dụng kế thoát thân mà khỏi hại người, ấy là lưỡng tiện.". Từ đó, Ngộ Không bày ra "kế ưng đỡ mà thoát thân, lưỡng toàn vô hại" (vờ đồng ý kết hôn để lấy giấy thông hành, lừa Nữ vương ra khỏi thành tiễn đồ đệ rồi dùng phép định thân để bỏ trốn).

Thái độ của Tôn Ngộ Không cho thấy một sự trưởng thành vượt bậc. Thay vì hở chút là vung gậy Như Ý đập chết người như trước kia, Ngộ Không nhận thức được rằng Nữ vương và quan quân Tây Lương chỉ là người phàm, họ yêu mến sư phụ chứ không phải yêu quái hại người. 

Việc Ngộ Không trêu chọc sư phụ (gọi Nữ vương là "Sư nương") vừa mang tính giải trí, vừa để làm dịu bầu không khí căng thẳng, sau đó tung ra diệu kế hoàn hảo. Ngộ Không ở đây hiện lên rực rỡ với tư cách là một chiến lược gia tài ba chớ không chỉ là một võ tướng dũng mãnh.

3. Sa Tăng (Sa Ngộ Tịnh): Trầm lặng nhưng chốt hạ đúng lúc

Khác với hai vị sư huynh ồn ào, Sa Tăng giữ thái độ im lặng, quan sát và tuân thủ mệnh lệnh.

Khi nghe Tôn Hành Giả bày mưu kế "ưng đỡ mà thoát thân", Đường Tăng tỉnh ngộ khen kế nhiệm màu, lúc này "Sa Tăng, Bát Giới cũng bằng lòng". Ðến lúc thoát vây ở cổng thành, khi Nữ vương ngã nhào vì sợ Bát Giới, chính Sa Tăng là người dứt khoát hành động: "Sa Tăng giựt Tam Tạng đỡ lên lưng ngựa.".

Sa Tăng là nhân vật bù trừ hoàn hảo cho sự sợ hãi của Đường Tăng, sự bốc đồng của Bát Giới và sự lém lỉnh của Ngộ Không. Thái độ của Sa Tăng là sự điềm tĩnh tuyệt đối: không bàn lùi, không hám sắc, tập trung cao độ vào nhiệm vụ gánh hành lý và bảo vệ thầy tẩu thoát nhanh gọn lẹ.

Bình luận, đánh giá:

Trích đoạn ở Tây Lương Nữ Quốc quả thực là một trong những chương truyện vui nhộn, tinh tế và mang tính "con người" bậc nhất trong Tây Du Ký. Trước một kiếp nạn không gươm đao mà chỉ toàn "phấn son và nhung lụa", bức tranh tính cách của bốn thầy trò hiện lên cực kỳ sinh động:

Đường Tăng thì toát mồ hôi hột, giữ khư khư giới luật.

Bát Giới thì ảo tưởng sức mạnh, sẵn sàng "hy sinh đời lợn" để làm rể thay thầy.

Ngộ Không thì tinh quái, biết dùng mưu trí lừa tình Nữ vương để lấy điệp thông quan.

Chính nhờ thái độ muôn màu muôn vẻ này của các đồ đệ, kiếp nạn Tây Lương Nữ Quốc đã được hóa giải một cách "lưỡng toàn vô hại", để lại cho độc giả những tràng cười sảng khoái về sự đối lập giữa lý tưởng tu hành khô khan và những cám dỗ trần tục vô cùng hấp dẫn.
….

Tây Lương Nữ Quốc: ải tình trên bước đường tu

Trong hành trình mười muôn tám ngàn dặm thỉnh kinh của thầy trò Ðường Tam Tạng, nếu hầu hết các kiếp nạn đều ngập tràn gươm đao, khói lửa và dã tâm ăn thịt người của yêu ma, thì Tây Lương Nữ Quốc lại là một bến đỗ êm ái nhưng ẩn chứa thử thách đáng sợ nhất: Ải Tình.

Tây Lương Nữ Quốc: Vùng đất kỳ lạ và những đặc điểm xã hội độc đáo

Tây Lương Nữ Quốc là một vương quốc vô cùng đặc biệt vì hoàn toàn không có bóng dáng đàn ông con trai, phụ nữ đảm nhận mọi vai trò từ việc đồng áng, buôn bán cho đến làm quan, làm vua.

Vì không có nam giới, vương quốc này có một phương thức duy trì nòi giống kỳ lạ dựa vào dòng sông Mẫu Tử. Phụ nữ trong nước hễ đến hai mươi tuổi trở lên mới dám uống một hớp nước sông này, uống xong sẽ đau bụng thọ thai. Sau ba ngày, họ đến quán Nghinh Dương ngó xuống suối Chiếu Thai, nếu thấy hai bóng hình thì biết là sắp sinh đẻ.

Bên cạnh đó, nơi đây còn có núi Giải Dương, động Phá Nhi chứa giếng Lạc Thai (giếng phá thai) dành cho những ai lỡ uống nhầm nước sông Mẫu Tử. Tuy nhiên, giếng nước này đã bị Như Ý chơn tiên (em trai Ngưu Ma Vương) chiếm giữ, ai muốn xin nước phải dâng lễ vật rất hậu hĩnh. Chính đặc điểm địa lý này đã tạo nên kiếp nạn "mang thai dở khóc dở cười" của Ðường Tăng và Trư Bát Giới trước khi bước vào cổng thành.

Nữ Vương: Nhan sắc tuyệt trần và tấm chân tình của bậc đế vương

Đứng đầu vương quốc kỳ lạ này là một vị Nữ vương mang vẻ đẹp xuất chúng, được miêu tả là "má đào da tuyết", nhan sắc như tiên.

Khác với những nữ yêu tinh dùng sắc dục và yêu thuật để ép buộc Ðường Tăng, tình cảm của Nữ vương xuất phát từ sự thuần khiết và chân thành tuyệt đối. Tình yêu ấy bắt nguồn từ một giấc mộng điềm lành: "Hồi hôm trẫm chiêm bao, ngó thấy bình phong màu rực rỡ, gương ngọc chiếu sáng lòa". Khi nghe tin Ðường ngự đệ đến từ đại bang, nàng tin rằng đây là ý trời định đoạt, mang lại cơ hội để vương quốc có đàn ông nối dõi.

Tính cách nổi bật nhất của Nữ vương là sự dâng hiến và hy sinh tột cùng cho tình yêu. Là bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng nàng không ngần ngại vứt bỏ cả cơ đồ, ngai vàng để đổi lấy một người chồng: "Trẫm muốn nhường ngôi cho Ðường ngự đệ, trẫm làm hoàng hậu cũng đành". Nàng yêu đắm đuối, mê mẩn đến mức khi giáp mặt Tam Tạng, nàng đã chủ động nắm tay, âu yếm mời gọi: "Ngự đệ lên ngồi một xe, về đền cho kịp kỳ hoa chúc", khiến vị thánh tăng sợ hãi, thẹn thùng run lặp cặp.

Những tình tiết nổi bật

Kiếp nạn tại Nữ Quốc trở thành một màn hài kịch pha lẫn bi kịch nhờ sự góp mặt của các nhân vật:

* Sự hốt hoảng của Tam Tạng và kế sách của Ngộ Không:

Trước lời cầu thân mang sức nặng của cả vương quốc, Tam Tạng sợ hãi thà chết không tuân vì sợ mất công tu niệm. Tôn Hành Giả đã bộc lộ sự mưu trí tuyệt vời khi hiến "kế ưng đỡ mà thoát thân, lưỡng toàn vô hại". Kế sách là khuyên sư phụ vờ đồng ý kết duyên để Nữ vương đóng ấn vào điệp thông quan, sau đó lừa Nữ vương ra khỏi thành đưa tiễn rồi dùng phép định thân để bỏ trốn.

* Trư Bát Giới tấu hài:

Trái ngược với sự giữ gìn giới luật của sư phụ, Bát Giới thèm khát vinh hoa phú quý và sắc đẹp. Khi Nữ thái sư đến làm mai, Bát Giới đã vội vàng tranh phần: "Ðể lão Trư lại đây thay mặt cũng đặng". Bị chê xấu xí, Bát Giới còn mạnh miệng chống chế: "Nhỏ làm vành thúng, lớn làm vành nia, đàn ông có lẽ nào không ai dụng?".

* Bữa tiệc chia ly và sự xuất hiện của Yêu tinh Tì Bà:

Tại đền vua, một bữa tiệc hoa chúc được dọn ra với hai dãy cỗ mặn, chay riêng biệt. Nữ vương tự tay đóng ấn vào điệp thông quan, ký tên ba đồ đệ và dâng vàng bạc làm lộ phí. Khi ra đến cửa thành Tây, Tam Tạng bất ngờ chắp tay từ biệt: "Xin Bệ Hạ trở lại, đặng bần tăng đi thỉnh kinh". Nữ vương kinh hãi, níu kéo trong tuyệt vọng: "Sao bây giờ lại quên lời như vậy!". Cùng lúc đó, Bát Giới làm bộ mặt ác quỷ dọa Nữ vương ngã nhào, và một con nữ quái (bọ cạp tinh) bất ngờ nổi gió xông ra cướp Tam Tạng bay mất.

Nét đối lập bi - hài

Cốt truyện tại Tây Lương Nữ Quốc vô cùng thú vị vì nó đan xen tuyệt diệu giữa tiếng cười và nước mắt. Khán giả bật cười trước sự hám gái, tự tin thái quá của Bát Giới, hay sự lém lỉnh của Ngộ Không khi trêu chọc gọi Nữ vương là "Sư nương". Nhưng đằng sau tiếng cười ấy là giọt nước mắt xót xa của một Nữ vương si tình bị lừa dối, ôm mộng vỡ lở ngay cổng thành.

Ðối với Tam Tạng, đây là thử thách mang tính nhân bản sâu sắc nhất. Ngài không đối diện với đao to búa lớn mà đối diện với vinh hoa tột bậc và một mỹ nhân dâng hiến vương quyền. Sự "run lặp cặp", "thẹn mặt cúi đầu" chứng tỏ ngài mang xác phàm, có rung động và bối rối. Việc dứt áo ra đi chứng minh ý chí tu hành sắt đá: để đạt đặng đại nghiệp phổ độ chúng sinh, con người buộc phải vượt qua cám dỗ êm ái nhất của chữ "Tình" và học cách buông bỏ.

Nữ vương nắm trong tay cả giang sơn, nhan sắc khuynh thành nhưng lại không thể giữ được trái tim của một người rũ bỏ hồng trần. Chữ duyên không thể cưỡng cầu, tình yêu dù trong sáng đến đâu nếu đặt sai chỗ, sai lý tưởng thì cái kết chỉ là sự chia ly đầy nuối tiếc.

Tây Lương Nữ Quốc không chỉ là một trạm dừng chân trên bản đồ thỉnh kinh, mà là một khoảng lặng đầy tính nhân văn, tô điểm thêm nét đẹp trần thế cho bộ tiểu thuyết thần thoại kỳ vĩ Tây Du Ký.
….

Bài liên quan:

Không có nhận xét nào: