Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Chiếc điện thoại trong vũng nước mưa



Rất nhiều người đã lao động rất vất vả nhưng vẫn không thoát ... kiếp nghèo (minh hoạ)

Hoa Cát
(Truyện ngắn)

Lời tựa: Trong một đô thị hiện đại những năm 2000, dù không phổ biến những vẫn có những hoàn cảnh khó khăn, nghèo túng. Cái nghèo không còn là chuyện thiếu gạo ăn hay đến mức "chết đói", mà là sự bất lực trước những rào cản vô hình của công nghệ và sự vô cảm nhân danh những quy định, nguyên tắc sống tàn nhẫn, lạnh lùng. Câu chuyện dựa trên những tình tiết có thật trong xã hội.

Xóm Cầu không nằm trên bản đồ du lịch của thành phố. Đó là một dải đất lồi lõm dưới chân cầu vượt, nơi những căn nhà tôn dựng tạm bợ mọc lên như nấm sau mưa. Người ta gọi anh là anh Lân "vịt", vì lúc nào sau xe máy cà tàng của anh cũng lỉnh kỉnh mười mấy đứa con cả lớn lẫn nhỏ, trông như một đàn vịt bám đuôi nhau.

Vợ Lân mất sau ca sinh đứa thứ năm vì băng huyết. Lân một mình gà trống nuôi con, làm đủ nghề từ bốc vác đến nhặt ve chai. Tài sản quý nhất của anh là chiếc xe máy Dream "tàu" – công cụ duy nhất để anh chạy xe ôm công nghệ, hy vọng kiếm tiền đóng học phí cho đàn con.

Một buổi chiều bão rầm rập đổ bộ xuống thành phố. Đường phố ngập lụt, những chiếc ô tô sang trọng lướt qua để lại những con sóng đục ngầu tạt thẳng vào những thân hình gầy gò dưới chân cầu. Thằng út – bé Bin – đang sốt xuất huyết. Nó nằm trên chiếc phản gỗ mối mọt, hơi thở hâm hấp nóng, miệng lẩm bẩm: "Ba ơi, con thèm cháo thịt băm quá...".

Lân nhìn vào cái ví da sờn rách. Trống rỗng. Anh cầm chiếc điện thoại màn hình đã nứt vỡ – "cần câu cơm" duy nhất của mình. Nó đã sập nguồn từ sáng vì ngấm nước mưa. Không có điện thoại, anh không nhận được đơn hàng, không có tiền, không có cháo cho Bin.

Lân liều mình dắt xe ra khỏi xóm, hướng về khu đô thị "Vườn Xanh" phía bên kia sông – nơi những tòa nhà kính sáng loáng đứng sừng sững như những pháo đài. Anh nhớ lại hình ảnh những vị khách sang trọng thường đặt xe anh. Họ rất giàu. Chắc họ sẽ không tiếc một chút lòng thành cho một người cha đang tuyệt lộ.

Anh dừng xe trước sảnh một căn biệt thự lộng lẫy có tường cao cổng kín. Chủ nhà là một doanh nhân trẻ, người mà tuần trước Lân đã trả lại chiếc ví đánh rơi trên xe. Lân tin rằng, sự tử tế của mình sẽ được đáp lại bằng một sự giúp đỡ nhỏ nhoi trong lúc ngặt nghèo.

"Làm ơn, cho tôi gặp cậu Thành..." – Lân run rẩy nói với bảo vệ qua khe cổng.

Một lát sau, Thành bước ra, bộ đồ lụa trên người anh ta phẳng phiu đến mức tàn nhẫn. Thành nhìn bộ quần áo ướt sũng, lem luốc bùn đất của Lân với vẻ ghê tởm.

"Tôi đã nói là cảm ơn rồi mà? Sao anh cứ bám theo tôi như đỉa thế?" – Thành nhăn mặt.

"Cậu Thành... thằng út nhà tôi đang sốt cao... chiếc điện thoại của tôi hỏng rồi, tôi không chạy xe được. Cậu cho tôi mượn tạm ít tiền mua thuốc cho cháu, tôi sẽ làm việc trả lại..."

Thành cười khẩy, tay bấm điều khiển đóng cửa cuốn: *"Ở đây không phải trung tâm từ thiện. Anh có sức dài vai rộng thì đi mà làm. Đừng có lấy con cái ra để ăn vạ. Quy trình của công ty tôi là không quan hệ cá nhân với đối tác giao hàng. Đi đi, không tôi báo công an vì tội gây rối đấy!"

Lân vẫn đứng đó, đôi tay bám chặt vào thanh sắt lạnh toát của cánh cổng. "Cậu ơi, một ít thôi cũng được..."

Vừa lúc đó, con chó Pitbull hung tợn trong sân nghe tiếng động lạ liền xông ra. Thành không những không can ngăn mà còn quát: "Không cho nó vào nhà!". Cánh cổng hé mở một chút, con thú dữ hung hãn lao vào Lân.

Lân không chạy. Anh sợ nếu chạy, chiếc điện thoại nát trong túi áo – hy vọng cuối cùng để sửa chữa – sẽ rơi mất. Anh ôm khư khư lấy ngực, để mặc con thú xâu xé bắp chân mình. Máu đỏ hòa lẫn nước mưa, chảy tràn trên nền đá hoa cương trắng muốt của khu biệt thự.

Bọn trẻ ở nhà vẫn ngồi tụm lại quanh chiếc phản, lắng nghe tiếng còi xe bên ngoài. Thằng út lơ mơ thấy bố về, mang theo tô cháo thơm phức. Nhưng thực tế, Lân đang lịm đi trên chiếc xe máy cũ ở một góc tối chân cầu, chân anh bị xé toác, nhiễm trùng máu phát tác nhanh chóng trong cơn sốt lạnh.

Đêm đó, Lân mất trên đường cấp cứu của bệnh viện từ thiện. Trên tay anh vẫn nắm chặt chiếc điện thoại nứt màn hình – thứ mà anh đã hy sinh cả mạng sống để bảo vệ, mong rằng ngày mai nó sẽ lại hiện lên một đơn hàng mới.

Khi đám tang nghèo nàn của anh diễn ra, người ta thấy những đứa con của anh ngồi lặng lẽ bên lề đường phố chợ. Đứa chị lớn vừa dỗ em, vừa nói dối: "Ba đi chạy cuốc xe xa lắm, lát nữa ba về ba mua cháo cho Bin nhé".

Nhưng những người hàng xóm ở xóm Cầu đều biết, ba chúng sẽ không bao giờ về nữa. Và một nỗi lo sợ vô hình, lạnh lẽo như cơn mưa bão đêm ấy, bắt đầu đè nặng lên những kiếp người ngụ cư giữa lòng thành phố rực rỡ ánh đèn.
.....

Truyện ngắn:

Không có nhận xét nào: